21.

1.6K 129 10
                                        


Thấy người rời đi, Jeong Jihoon hốt hoảng muốn lao vào:

"Sanghyeok...LEE SANGHYEOK! ĐỪNG MÀ!" Chết hắn rồi, anh biết rồi. Làm sao bây giờ? Tại sao lại chọn lúc này. Anh không định cho hắn cơ hội sao? Định bỏ hắn biệt tích luôn bên đó ư...

Jeong Jihoon biết nếu Lee Sanghyeok thật sự muốn trốn thì có mười Jihoon cũng không tìm ra nổi.

Bảo vệ bên cạnh thấy hắn định lao vào liền ngăn cản:

"Cậu này! Đây là khu vực chờ. Lùi lại!"

Jeong Jihoon không còn quan tâm nổi lời bảo vệ nữa, mặt hắn cắt không còn giọt máu, hoảng loạn đến phát điên. Đẩy cả bảo vệ ra rồi lao vào hàng rào chắn:

"BẢO VỆ ĐÂU! GIỮ CẬU TA LẠI."

Sau lời hô hoán, một loạt người chạy đến khống chế Jeong Jihoon.

Hắn kêu gào tên Lee Sanghyeok nhưng anh không hề quay đầu.

"Minhyung... có chuyện gì vậy." Đi ra đến cửa sân bay, Ryu Minseok nghe ồn ào thì quay lại nhìn: "Đó... đó không phải anh Jihoon sao?"

Nghe vậy Lee Minhyung giật mình, lập tức chạy đến giúp mọi người trấn tĩnh tên Jeong Jihoon đang phát điên.

"Jeong Jihoon!!! JEONG JIHOON! Anh làm gì vậy? Bình tĩnh lại!!"

--

"Anh kí vào đây là về được rồi." Cảnh sát nhìn ba con người cao lớn ngồi trong phòng, hơi ngộp thở. Không khí trầm lắng, gương mặt như muốn giết người của tên có nốt rồi dưới má khiến viên cảnh sát hơi khúm núm.

"Điếc à? Có muốn về không thì bảo." Park Dohyeon - người phải đi dọn dẹp mấy vụ bầy hầy do Jeong Jihoon gây ra, tức tối đẩy vai hắn nói.

"Cảm ơn anh rất nhiều, làm rối loạn sân bay như vậy... thật ngại quá." Lee Minhyung lên tiếng phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng.

"Không sao. Lần sau có gì từ từ giải quyết, bạn của các cậu... có hơi hoang dã nhỉ công tố Park?" Vị cảnh sát liếc nhìn Jeong Jihoon rồi khẽ rùng mình.

Nhớ lúc đó có đến ba, bốn người bảo vệ thân hình to lớn lao đến vậy mà vẫn suýt để lọt hắn chạy vụt vào trong. Nếu không phải có Lee Minhyung chạy lại đè Jeong Jihoon xuống thì có nguy cơ cả chuyến bay sẽ bị hoãn lại.

Park Dohyeon nghe đến đây thì quay mặt đi phụt cười, không hoang dã sao được với đống tiêu chuẩn quái đản ông Jeong đặt ra chứ? Nhớ khi gặp hắn ở giải taekwondo thời trung học, Jeong Jihoon cùng Park Dohyeon đánh đến một mất một còn để giành giải nhất. Đó là lần đầu tiên Dohyeon gặp một người có lối đánh điên cuồng đến vậy, cuối cùng vì sợ gãy mất vài cái xương mà Park Dohyeon phải nhường hắn thắng ở lượt đánh cuối.

"Điện thoại của tôi đâu?" Jeong Jihoon yên lặng kí xong mới lên tiếng, vẻ ngoài có vẻ vẫn giữ được nét bình tĩnh nhưng lòng hắn đã gấp muốn điên lên rồi.

Vồ lấy di động vừa bị tịch thu, Jeong Jihoon lập tức bấm số gọi cho Lee Sanghyeok nhưng không được liền trở nên đờ đẫn.

[Choker] Love Lost.Nơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ