19.

1.9K 145 3
                                        



Yên bình bên nhau cả một tuần, đôi trẻ vun đắp tình cảm bằng những bữa ăn thân mật, những cái nắm tay trong đêm tối. Hiện tại đôi uyên ương đang nằm trên giường của Sanghyeok, hắn thì ôm anh còn Sanghyeok nửa ngồi nửa nằm đọc sách. Jeong Jihoon cảm giác hạnh phúc đến khó tin, như một giấc mơ vậy. Nhìn mái tóc bồng bềnh của người trong lòng, Lee Sanghyeok thật sự đã trở về bên hắn rồi sao?

Lần trước hắn còn phải doạ trèo vào cổng, thậm chí điên cuồng đến mức muốn kiểm soát anh trong tầm mắt mà lén lắp cam trong căn phòng này. Vậy mà giờ Lee Sanghyeok lại ngoan ngoãn trong lòng hắn.

Đang hạnh phúc hồi tưởng thì anh không biết vô tình hay cố ý, dội cho hắn một gáo nước lạnh:

"Tuần sau anh sẽ về Anh." Sanghyeok gập sách, nắm lấy tay hắn nói.

Jeong Jihoon nghe vậy liền sợ hãi ngồi thẳng người dậy, quay người anh lại muốn nhìn xem biểu cảm của Sanghyeok như thế nào.
Thấy anh không có vẻ gì như tức giận hay nhận ra điều gì bất thường khiến anh giận dỗi muốn bỏ đi thì hắn như vứt được một tảng đá nặng, Jihoon khó hiểu hỏi:

"Tại sao? Không phải ở đây rất tốt à?"

Biết hắn luôn bất an, Sanghyeok nhẹ nhàng xoa đầu Jeong Jihoon giải thích:

"Nhưng việc nghiên cứu của anh không thể trì hoãn được nữa! Jihoon hiểu mà đúng không?"

Hắn nghe xong liền ỉu xìu, vùi đầu vào bờ vai mảnh khảnh.

"Sẽ chỉ mất một đến hai tháng nữa thôi, xong anh sẽ về với em." Sanghyeok đưa tay khẽ vuốt mái đầu, Jeong Jihoon cầm lấy bàn tay anh rồi ngước lên:

"Đã lâu không làm rồi..."

Biết ngay. Hắn lại giở trò đáng thương để đòi hỏi, Lee Sanghyeok khẽ quắt ngón chân, đạp hắn định dẩy ra nhưng không đủ lực, càng giống trêu ngươi Jeong Jihoon.

"Quên lần trước khóc lóc hứa hẹn gì rồi à?"

Thật ra không thể trách Jeong Jihoon, tuổi trẻ sung sức lại còn ở gần người yêu, không cần cọ cũng ra lửa...

Ở góc nhìn này, vai áo Lee Sanghyeok trễ xuống để lộ xương quai xanh xinh đẹp nhấp nhô theo từng nhịp thở. Làn da trắng bóc như hoà vào làm một với chăn đệm, Jeong Jihoon nuốt nước bọt mân mê mắt cá chân tinh tế. Hắn đặt lên đó một nụ hôn, sau đó dần dần hôn từ mắt cá chân, đùi trong đến khoé miệng cong cong dụ hoặc.

Jeong Jihoon đẩy Sanghyeok xuống giường, ánh mắt tối lại. Anh biết ý nghĩa của cái nhìn này.

"Em đi cùng anh." Hôn lên đuôi mắt đã ửng đỏ của anh. Hắn có quá nhiều nỗi lo, chỉ khi nhìn thấy Lee Sanghyeok trong tầm mắt thì Jihoon mới tạm yên tâm được.

"Không được, ưm... Nếu là vì anh mà lỡ việc của tập đoàn thì không được, ứ- Jihoon..."

Lưỡi Jeong Jihoon mút mát làn da thơm mềm, Lee Sanghyeok run rẩy đến lạc cả giọng.

Biết rằng anh không muốn thì mình có cầu xin đến đâu cũng không được. Thôi vậy, hắn sắp xếp công việc bay qua với anh sau là được.

[Choker] Love Lost.Nơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ