18

1K 43 4
                                        

- Taeeeeeeee!

Jimin đạp thùm thụp trên giường bệnh, đôi lông mày nhăn lại, miệng chu chu ra và hai bên má phồng lên, một loạt những hành động dễ thương này lại nói lên sự bất mãn của Jimin. Cậu đã hoàn toàn khoẻ mạnh rồi, bác sĩ nói thế cơ mà, nhưng Taehyung lại không đồng ý cho cậu về. Hắn nói là phải ở lại để đảm bảo gì gì đó, chẳng phải về nhà vẫn còn có Seokjin hay sao?

- Tae ơi cho em về nhà!

- Anh nói là không được.

Taehyung hắn kiên quyết không cho Jimin về. Kim gia có Seokjin nhưng không có đầy đủ những thiết bị như ở bệnh viện, lỡ cậu có bị cái gì thì Seokjin dù có giỏi đến mấy mà không có đủ dụng cụ đầy đủ cũng không cứu cậu được.

- Jiminie em đừng đòi hỏi, khi nào về được anh chắc chắn cho em về.

Taehyung vẫn một mực cắm mắt vào màn hình máy tính, nếu ngẩng đầu lên và nhìn thấy vẻ đáng yêu đó của Jimin thì hắn chắc chắn không kiểm soát được bản thân mà đè cậu ra mất.

- Em có muốn ăn gì không? - Giọng Taehyung đều đều hỏi.

- Anh không cho em về, em không ăn! - Jimin ngúng nguẩy quay đi, đưa lưng về phía hắn.

OK, hắn chịu thua! Thôi thì Jimin muốn thì cứ cho cậu về, chỉ cần để mắt chút là được rồi. Ây dà, người ta nói sợ vợ sống lâu, đội vợ lên đầu là trường sinh bất lão mà a.

- Được rồi, mai cho em xuất viện....

- Và đưa em đi chơi nữa! - Jimin sáng mắt.

- Được, chiều em.

Taehyung cười, ngồi xuống mép giường bệnh, xoa xoa mái đầu rối bung của Jimin. Cậu thật quá đỗi đáng yêu, vậy mà trong một phút bồng bột, hắn lại bỏ cậu. Từ giờ hắn sẽ bù đắp cho cậu, thề đấy.

Jimin vui vẻ ôm lấy Taehyung, dụi dụi đầu vào ngực hắn, hệt như một chú mèo nhỏ đang làm nũng. Taehyung nhẹ nhàng nâng mặt Jimin lên, dễ dàng nhìn thấy mấy vệt hồng hồng hai bên má cậu. Hắn lại nở một nụ cười hết sức ôn nhu, rồi áp đôi môi mỏng của mình lên hai cánh đào căng mọng của cậu con trai nhỏ tuổi đối diện. Jimin cũng nhắm mắt thuận theo hắn, hai tay vô thức đưa lên vòng qua cổ hắn. Taehyung được nước làm tới, đưa lưỡi mình vào miệng Jimin, điên cuồng quấn lấy con rắn rụt rè của cậu, liên tục làm loạn. Tiếng nút lưỡi 'lách chách' vang lên trong phòng bệnh yên tĩnh. Taehyung ấn nhẹ đầu Jimin để đưa cái vật ướt át kia sâu hơn, nước bọt không kịp nuốt chảy xuống cái cổ trắng ngần của cậu. Sau một hồi lâu, Jimin đã bị rút cạn dưỡng khí trong phổi đập đập tay lên vai Taehyung, hắn mới chịu luyến tiếc rời đi, không quên cắn lên môi cậu một cái. Hắn rê lưỡi mình xuống cổ Jimin, liếm mút, làm loạn điên cuồng, để lại trên đấy vài dấu hickey, coi như là đánh dấu chủ quyền.

- T...Tae... - Jimin thở dốc, cậu như chết chìm trong biển ôn nhu của hắn.

- Em thật thơm! - Hắn nói bằng chất giọng khàn khàn nhuốm mùi dục vọng.

- Đừ....đừng như thế....đang ở bệnh viện. - Jimin khó khăn nói.

Như để ngoài tai lời Jimin nói ra, Taehyung vẫn vục đầu vào cổ cậu mà cắn mút, đôi bàn tay cũng không an phận mà kiên nhẫn gỡ từng cái cúc áo. Lồng ngực trắng nõn của cậu lấp ló dưới hai lớp vải khiến hắn cảm thấy ngọn lửa trong bụng mình như bùng cháy lên thêm. Hắn cởi hẳn áo cậu ra, da cậu bắt đầu hồng lên vì những kích thích hắn đem lại. Taehyung hài lòng nhìn hai hạt đậu hồng hào vì hắn mà cứng lên. Hắn áp mặt vào khuôn ngực trắng nõn, ngậm lấy một bên mà mút, hệt như một đứa trẻ bú sữa mẹ.

Forget me notNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ