[32]

389 46 3
                                    


brmm brmm

"ừ"

cao cự giải im lặng trong vòng tay phan thiên yết, bỗng nhiên lại nghe được giọng nữ hốt hoảng trong điện thoại.

"anh phan không ổn rồi ! còn nhớ cái người bắn lén anh chứ ? bên đó mới cử người đi cứu hắn ta, đội của ta bị tấn công bằng khói mù đến lúc tỉnh lại hắn đã bỏ trốn rồi"

"bình tĩnh, tôi đến ngay" phan thiên yết nhăn mày, định cúp điện thoại thì đầu dây bên kia bổ sung thêm.

"một số anh em của ta cũng bị bắt theo rồi !"

cao cự giải nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của anh cũng không tiện hỏi nhiều, cô nắm nhẹ lấy một tay anh, "không phải chuyện gì nguy hiểm chứ ?"

"ừ, chút chuyện nhỏ thôi" phan thiên yết cất điện thoại, lấy tay xoa nhẹ tóc cao cự giải, tiện hôn lên trán cô một cái, "anh đi rồi tối lại về"

"ừm.."

0O0

"cự giải, đi ăn trưa thôi"

"à ừ" cao cự giải không biết đã ngồi thẫn thờ trong bao lâu, chỉ biết khi kiều song ngư gọi cô có chút giật mình.

"sao vậy, cứ thẫn thờ như thiếu nữ hai mươi chờ người yêu vậy ?" kiều song ngư trêu trọc cô một tý, bình thường là sẽ bị cao cự giải lườm cho cháy mặt rồi nhưng hôm nay cái cô nhìn thấy lại là một cái thở dài, "có chuyện gì à ?"

"không có, đi thôi" cao cự giải lắc đầu, đứng dậy đi ra ngoài cùng kiều song ngư.

"bác sĩ cao"

cao cự giải dừng bước, đi đến cửa lại bị giọng nói phía sau làm quay lại, "có chuyện gì không ?"

"cái này" người hầu trong nhà kính cẩn đưa cho cao cự giải một cái áo khoác dạ dài màu đen.

"không phải của tôi"

"à vâng, cái này có người dặn nếu bác sĩ cao ra ngoài nhất định phải mặc"

"hửm ?" kiều song ngư ngớ người một lúc, trước giờ hạ gia có cả kiểu tiếp đãi khách thế này sao ?

cao cự giải cũng mù mờ nhận lấy đến khi ngửi thấy mùi hương trên cái áo mới mỉm cười mà mặc vào, "cảm ơn, bác vào trong được rồi"

"vâng"

"ủa gì vậy ?" kiều song ngư thắc mắc nhìn cao cự giải đang kéo cao cổ áo để ngửi thật sâu mùi của nó.

"đi ăn thôi, sắp ngất rồi" ngất trong tình yêu của phan thiên yết.

cao cự giải cùng kiều song ngư đang ngồi ăn ở một nhà hàng gần đấy.

"có gì mà cứ tủm tỉm như con ngu vậy ?" kiều song ngư nhìn muốn ghét cái bản mặt của cao cự giải bây giờ.

"mau ăn đi mà về tiếp khách" cao cự giải trực tiếp bỏ qua câu hỏi của kiều song ngư mà thong thả giải quyết bữa ăn của mình.

"xì, mà xong mày về luôn à ?"

"ừ, mà lúc nãy, mày nhìn được phan thiên yết rồi đúng không ? thấy thế nào ?" cao cự giải đột nhiên có nhã hứng muốn hỏi.

cgty | doctor's mindNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ