[31]

383 47 1
                                    


phan thiên yết bước xuống xe, theo sau luôn là phác sư tử.

"cậu phan, mời vào"

vừa đi đến cổng đã có người đợi sẵn để mời anh vào trong.

"sao đột nhiên lại muốn đến ? tôi tưởng cậu không thích không khí tang tóc ?" phác sư tử đi cạnh phan thiên yết, nhẹ giọng hỏi.

"không phải chuẩn bị khởi chiếu phim rồi sao, đi mấy bước chân để lọt vào ống kính không phải sở thích của anh à" phan thiên yết nhún vai trả lời.

"ừ ừ, không nghĩ là phan thiên yết lại nghe lời đến vậy" phác sư tử chán nản trả lời chỉ nhận được thái độ dửng dưng của người kia.

phan thiên yết vẫn giữ nét mặt lạnh lùng từ khi bước vào, đi thêm một đoạn đã thấy hạ tinh lưu ngồi bên cạnh linh cữu của con trai, kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, nhìn thế nào cũng có chút đáng thương.

nhận lấy bông hoa hồng trắng từ tay người phát, phan thiên yết bước vào bên trong, mắt anh lia hết một vòng đã thấy người trong lòng, sau đó lại từ tốn đi lên phía linh cữu đặt bông hoa vào trong, phan thiên yết khẽ cúi người như chào từ biệt lần cuối, cảm nhận được tiếng máy ảnh bắt đầu vang lên phan thiên yết mới đứng thẳng người bước xuống.

"cậu phan"

"ngài hạ, lâu không gặp"

"cảm ơn cậu đã đến đây" hạ tinh lưu bắt tay với anh, phan thiên yết trên thực tế vốn chỉ là một diễn viên người mẫu bình thường nhưng thực chất trong lòng mỗi người anh vẫn là một cái gì đó có ảnh hưởng rất lớn.

"không có gì, tranh thủ giờ nghỉ trưa thôi, với lại.. tôi cũng có chút chuyện muốn thảo luận với ngài" phan thiên yết thoải mái bắt tay lại với ông, khí chất của anh khiến những người xung quanh bắt đầu cảm thấy áp bức.

"ô kìa, người kia.." cô gái đi bên cạnh cao cự giải khẽ lên tiếng, ánh mắt tưởng chừng như đang sáng loé hết cả lên.

cao cự giải cũng tò mò nhìn lên, vừa nhìn thấy vóc dáng quen thuộc với phần tóc gáy gọn gàng cao cự giải suýt chút nữa đánh rơi cả giỏ hoa trên tay.

"sao thế ? có cầm được không để tao giúp cho"

"không cần, mày cũng đang cầm đồ mà song ngư" cao cự giải xốc giỏ hoa lên một chút, bàn chân lại chần chừ không muốn đi tiếp, cô phải mang đống hoa này đến thay cho mấy lãng hoa cạnh linh cữu mà muốn đi qua đó nhất định phải chạm mặt phan thiên yết, để anh nhìn thấy đôi mắt còn sưng của mình có phải sẽ lại giận giống hôm qua không.

"đi thôi ?" song ngư khó hiểu nhìn con bạn mình cứ một bước đi lại như muốn lùi.

"ừ đi thôi"

"ê mày nói thử xem, nếu phan thiên yết là bạn trai tao thì nó sẽ thế nào nhỉ ? ôi má ơi luôn, nhìn cái khí chất của anh ấy kìaa..." song ngư bên cạnh liên tục lải nhải mọi thứ về phan thiên yết, cao cự giải dù không muốn nghe cũng phải mệt mỏi để chữ ở tai này truyền sang tai kia.

nói gì thì cũng phải công nhận, phan thiên yết thật sự hoàn hảo, nhan sắc, sự nghiệp, gia đình, học thức, chẳng có gì có thể chê được, anh chỉ đơn giản mặc một cái áo len cao cổ, áo khoác mangto đắt tiền với quần tây cũng khiến cho khí chất kiêu ngạo của anh tăng lên vài phần.

cgty | doctor's mindNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ