43. Hiểu Lầm Hóa Thành Ngọt Ngào

344 23 3
                                    




Cánh cửa gỗ được đẩy nhẹ ra, bên trong là căn phòng ngủ tối om chìm trong bóng tối, có thể nghe thấy được mùi rượu thoang thoảng đâu đây. Trên sàn nhà đầy rẫy các vỏ chai rượu nằm lăn lóc .

Đối diện khung cửa sổ phòng ngủ được kê một chiếc ghế sofa đơn màu đỏ che khuất đi ánh sáng ít ỏi của ánh trăng chiếu vào căn phòng.

Người đàn ông cao lớn ngồi trên ghế đối diện với khung cửa sổ. Không thể thấy được gương mặt hắn nhưng lại có thể nhìn thấy cái bóng của hắn in dài trên mặt đất. Cái bóng đen lạnh lẽo cùng tĩnh mịch. Hơi thở hắn thô ráp nồng nặc mùi rượu.

Một người vệ sĩ bước vào trong phòng, đứng đằng sau chiếc ghế cúi người cung kính nói. "Thưa lão đại, chúng tôi điều tra được Nguyệt thiếu gia đã mua vé máy bay bay đến thành phố Berlin nước Đức vào rạng sáng ngày hôm nay."

Anh ta vừa dứt lời, ngay lập tức ly rượu thủy tinh trên tay người đàn ông bị bóp nát đến mức vỡ ra. Từng mảnh thủy tinh đâm sâu vào da thịt hắn, nhưng Hắc Vĩ Thiết Lãng một chút cũng không cảm thấy đau đớn.

Trong lòng hắn còn đau đớn hơn gấp vạn lần, trái tim dường như bị ai xé nát. Hắn còn nhớ rõ từng câu từng chữ cậu đã nói với hắn.

"Thiết Lãng... Em yêu anh. Suốt đời này chỉ yêu một mình anh, chỉ sẽ ở bên cạnh người đàn ông tên là Hắc Vĩ Thiết Lãng..."

Tất cả chỉ là lừa gạt thôi sao? Hắc Vĩ Thiết Lãng không ngờ sau bao nhiêu tình cảm hắn dành cho cậu vậy mà cậu lại một lần nữa tàn nhẫn vứt bỏ tất cả? Hắn tưởng rằng mình đã có thể nắm giữ trái tim cậu, nhưng hóa ra tất cả đều là do hắn ảo tưởng.

Yêu càng sâu thì hận càng nhiều. Làm sao hắn có thể tha thứ cho cậu đây?

Nguyệt Đảo Huỳnh, nếu lần này tôi bắt được em thì suốt đời suốt kiếp này em cũng đừng hòng rời khỏi tôi nửa bước. Tôi nhất định dùng dây trói chặt em vào cơ thể tôi. Để em không có cách nào bỏ trốn!

"Ngươi lui đi." Một lúc sau Hắc Vĩ Thiết Lãng giọng khàn khàn lên tiếng.

"Vâng, thưa lão đại." Người vệ sĩ cẩn trọng cúi đầu rồi lùi ra khỏi phòng.

......

Thành phố Berlin - Đức, chi nhánh tập đoàn Nguyệt thị...

Nguyệt Đảo Huỳnh rời khỏi phòng họp đã là lúc mặt trời vừa lặn. Theo sau cậu là người thư kí thân cận. Bước vào trong thang máy, cậu thấp giọng lên tiếng: "Mọi chuyện còn lại giao lại cho anh. Anh tự biết sắp xếp rồi chứ?"

"Vâng, thưa tổng giám đốc cứ yên tâm. Tôi sẽ sắp xếp ổn thoả." John kính cẩn đáp.

Ra khỏi công ty, Nguyệt Đảo Huỳnh ngồi vào đằng sau chiếc Maybach màu đen, lạnh lùng ra lệnh: "Về khách sạn AMANO ."

Người tài xế nghe lệnh, khởi động máy nhanh chóng cho xe rời đi. Nguyệt Đảo Huỳnh ngồi trong xe ngước nhìn ra bên ngoài cửa sổ, hai tay day day mi tâm. Từ lúc xuống máy bay đến giờ, cậu đều là ở trong phòng họp công ty xử lý công việc. Chưa được ăn uống hay nghỉ ngơi gì cả, tinh thần không tránh được có chút mệt mỏi.

Dạy dỗ Hắc thiếu giaNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ