" Nè anh không cần dành hẳn một ngày ở đây với tôi đâu..."
"..."
" Anh nên biến mất đi đâu đó đi..."
"..."
" Tôi thấy sự hiện diện của anh nó bị dư thừa "
Beomgyu nằm co ro trên giường khàn khàn giọng nói, trên chán còn đang dán miếng dán hạ sốt vừa được Yeonjun dán cho lúc nãy, cậu mệt chết đi được cứ kiểu này kéo dài thì cậu có nước lên thiên đường gặp tổ tiên sớm mất, mà cái tên biến thái vô liêm sỉ kia thì lại dửng dưng ngồi đó nghịch điện thoại, chắc là đang nhắn tin với em nào rồi.
" Cái gì dư thừa?, tôi không ở đây thì cậu chắc phát sốt tới ngốc rồi"
" Ồ Vângggg chắc tôi đây phải đội ơn anh, cảm ơn anh..."
" Thế anh nói tôi nghe xem vì sao mà tôi nằm một đóng như thế?"
Nhìn cách anh ta nói chuyện kìa, làm như bản thân anh ta tốt lắm ấy, ghét nhất cái kiểu dằn vặt người ta cả đêm rồi sáng lại chăm sóc tỉ mỉ như mình là một người tốt lắm ấy, từ khóa " giả tạo" là dành cho anh đó Choi Yeonjun làm ơn tháo cái mặt nạ đó xuống dùm đi.
" Trách sao đây nhiệm vụ hằng đêm của cậu mà "
Yeonjun dừng lướt điện thoại trên tay, nhìn Beomgyu thản nhiên nói, câu nói ấy làm cho cậu không biết phải đáp trả như thế nào, cậu cảm thấy như mình đang bị xúc phạm, cứ muốn phản bát nhưng chẳng biết nói sao, thẹn quá hóa giận cậu liền cầm cái gối mình đang nằm ra ném hết sức lực hiện tại cậu còn về phía Yeonjun.
Yeonjun dễ dàng bắt được cái gối mềm ấy, lực ném yếu ớt đó không đủ làm anh đau đâu Beomgyu à, cầm cái gối đi lại đầu giường, anh khom người xuống đưa tay nhẹ nhàng nhấc đầu của cậu lên đặt gối về lại chỗ cũ cho người nằm trên giường, khoảng cách của cả hai hiện tại rất gần nhau, chỉ cần anh nhích tới thêm một xíu là có thể chạm vào môi của Beomgyu.
Beomgyu nhất thời như bị đong cứng mỗi lần tiếp xúc gần như thế này với anh,cậu cảm giác được đối phương đang cố quyến rũ mình, có thể là anh đang cố ý mê hoặc cậu, ngây khi sắp chạm môi nhau tới nơi thì Beomgyu lại hắt xì thẳng vào mặt Yeonjun làm anh giật mình vội lấy tay lau mặt của mình nhất thời như bị khờ đứng nhìn Beomgyu.
" Ôi thiệt là tự nhiên ngứa mũi quá"
Cậu lại liên tục hắt xì cậu chỉ chỉ tay về phía tủ có hộp khăn giấy ý muốn Yeonjun lấy nó giúp mình, anh hiểu ý lấy nó đưa cho cậu không quên lấy vài miếng khăn giấy lau mặt của mình, Beomgyu lau đi nước mũi mắt đầy ý cười khoái chí nhìn anh, cậu bị sốt nhưng vẫn còn tỉnh lắm, đừng hòng thừa lúc cậu bệnh mơ hồ mà chiếm tiện nghi của cậu.
" Cậu cố ý?"
" Gì chứ, anh đừng có mà nghĩ dơ cho tôi"
" Tôi đang bị bệnh ai bảo anh sáp vào"
Cậu vừa lau mũi vừa liếc nhìn anh nói với giọng điệu vô tội, nhưng không giấu nổi nụ cười hả hê khi nhìn vào cái mặt khó chịu nhăn nhó đó của anh, Yeonjun thừa biết cậu cố ý nếu theo lẽ thường khi thấy anh định hôn cậu sẽ tránh né chứ thế nào mà nằm im như thế.
