30☆

348 40 2
                                        

Quang Anh chấn thương rồi, sẽ chẳng có gì đâu nếu như mà anh không những vừa phải đi diễn mà lại còn là đi diễn chung show với ngoại lệ.

“ Con vợ đến đâu rồi ý nhỉi” Nó ở sau hậu trường chuẩn bị cho set diễn sắp tới, kế bên là túi đồ toàn kẹo ngọt để dỗ dành cơn đau của anh. 

“ Sắp ùii..m-mà lát gặp anh không bất ngờ nha” Anh ngập ngừng, lỡ mà lát nó nhảy xổng lên giữa sự kiện thì ngại lắm, Quang Anh chưa sẵn sàng sống hướng nội đâu mà..

“ Tùy tình hình, ông thì báo lắmm” Nó nhếch mày, rõ xót xinh yêu, rõ ràng trước khi tham gia gameshow đã bị nó thao cho một trận để nhớ giữ gìn sức khoẻ mà giờ thế này đây.

“ Xìi, ra đón anh” Quang Anh ngắt máy, muốn quay xe đi về quá..

“ Cẩn thận đi Rhyder ơii” Chị Duyên nhắc nhở, theo sau là gần chục vệ sĩ đang hỗ trợ đưa anh lên xe lăn để tiến vào trong sự kiện, cũng may là đi cửa sau với đến muộn nên không có bạn fan nào thấy được cảnh tượng này.

Nhưng bạn ‘fan’ lâu năm lớn tướng của anh thì có

Nó đứng dựa vào cánh cửa sắt, khoanh tay nhìn anh vật lộn rồi nhăn mặt nhưng một chữ kêu đau cũng không có, anh càng đến gần, nó càng gục mặt xuống.

“ Duy..” Nó quay người đi trước, dọn dẹp đường đi cho anh tiến vào, phía trên nghệ sĩ vẫn đang giao lưu náo nhiệt, nhưng nó lại chẳng thấy vui, ngược lại tâm trạng còn trùng xuống đáng kể.

“ Anh chị ơi bé xin đường vớii” Vẫn năng lượng hồ hởi ấy khiến anh chị nào cũng vui vẻ nhường đường cho em út áo tím, theo sau là anh cùng vệ sĩ, Quang Anh lặng thinh..anh được dẫn tới kế bên sofa, trên sofa là đống đồ lộn xộn mà nó đem cho anh.

Duy dỗi anh rồi, nó cứ cúi gầm mặt ý, không thèm chào luôn cơ..

“ Duyyy, nàooo” Ekip để anh lại đó rồi cũng tản ra để làm việc, cái chính là dành không gian cho hai đứa nó.

Duy quỳ dưới chân anh, nó cúi mặt, mái tóc dài chưa tạo kiểu che chắn tầm nhìn của Quang Anh, ngoài mái tóc trắng, anh không thấy gì của nó nữa cả..

Nó đưa tay, khẽ chạm vào bắp chân và nẹp của anh, chỉ chạm, vuốt ve, và thổi phù, không nói gì cả. 

“ Duy? Duyyy???” Quang Anh ngân dài giọng, vang lên khe khẽ vừa để nó nghe nhưng tuyệt nhiên không gây thêm bất kì sự chú ý nào nữa. Anh đưa tay xuống, nâng mặt nó lên, làn da được che bởi kem nền và phấn phủ, đôi môi mím chặt, hơi run, và mi mắt ướt

“ Ơ..đừng khóc màa..” Anh bất ngờ, mắt mở to, môi cũng hơi mếu theo, Quang Anh hối hận rùi nè huhuhuhu

“ B-bỏ em ra” Nó nhích mặt, kìm nước mắt, không phải tại xót đâu, thề.

“ Nào ngoan, để im, anh đau chứ em có đau đâu mà khóc?” Quang Anh miết nhẹ mí mắt nó, cẩn thận không làm vỡ lớp nền mới dặm, Duy khóc cái tim anh quặn lại rồi này.

“ Có, em có đau mà” Nó cầm lấy cổ tay anh, chuyển từ mặt xuống lồng ngực nó, sang trái một chút, ở ngay chỗ tim đập.

“ Em đau ở đây này” Duy ép tay anh vào tim nó, tay còn lại vẫn đang mân mê kiểm tra cái nẹp chân. Thương không cơ chứ lại.

Ê Màyy!Những tác phẩm khiến độc giả say mê. Hãy khám phá bây giờ