Hôm nay Quang Anh cưới rồi.
Một ngày nắng đẹp, trời xanh trong và làn gió nhẹ đẩy qua như chúc phúc. Duy cũng tới, nó ngắm nghía kĩ thuật kĩ nơi tổ chức hôn lễ của anh.
Đúng y như những gì anh từng kể với nó.
Làn nước xanh trong, sóng biển rì rào, lớp vải trắng của sự kiện quấn quanh mặt cát trắng mịn dưới chân, những hàng ghế thẳng tắp cùng hoa tươi tinh tế và sân khấu giản dị như đầy sự xinh đẹp và tráng lệ của ngày trọng đại.
Mắt nó nhoè đi, cay xè.
Duy nhấc gót, gạt đi giọt nước nơi khóe mắt rồi bước về phía khách sạn cách nơi nó chỉ một cái qua đường, đây là nơi anh chọn để khách nghỉ lại qua đêm của sự kiện, con bố bâus có khác, khách sạn năm sao này chỉn chu từ dịch vụ cho tới không gian khiến nó chỉ có thể xuýt xoa mãi không nguôi.
(...)
" Annn, không nghịch khăn voan tao nữaa" Quang Anh bất lực, sắp tới giờ anh ra rồi mà thằng kia vẫn vô tư quá thể, hic, anh lo quá trời nèe.
" Đâyy, khổ quá làm gì căng" Cậu sống ảo nốt mấy tấm để hù mạng xã hội rồi đem lại trả Quang Anh, An xoa nhẹ tóc em, mái tóc mới dưỡng lại tầm hơn tháng nên nịnh tay ra hẳn, kiếm lấy một chỗ thích hợp để cài chiếc voan trắng xuống.
Lớp lưới ren phủ kín lưng Quang Anh, trải đều trên nền vest trắng sữa của em, bộ vest được đặt may riêng tất nhiên vừa vặn, dáng suông nên thoải mái nhưng vẫn đủ trang nghiêm cho buổi hôn lễ hôm nay.
" Zai mẹ xinh quá" Kiều chấm chút má hồng lên má em, dùng cọ tán đều cho ra hiệu ứng hơi ửng hồng nhè nhẹ.
" Nhà mình ổn định chụp tấm cuối kỉ niệm trước giờ lễ nào"
(...)
" Địtt, chó Hiểu bỏ nhẫn bố mày xuống" Duy sốt sắng, nó muốn nhìn em làm cô dâu lắm rồi huhuhuhuhu
" Mày vội cái đéo gì, nhìn trước lễ mất may đấy" Chương vỗ vai nó, nay cún nhà lớn rồi, tự hào quá.
" Duy về nhà vợ không bắt nạt bạn nghe con" Bảo bận chỉnh vest cho nó, một bộ vest đen bảnh tỏn vì hôm nay nó bận làm chú rể lần đầu cũng như lần cuối trong đời.
" Ảnh chưa bắt nạt con thì thôi.." Ai chứ Quang Anh thì chỉ bị nó bắt nạt mỗi lúc trên giường, mà anh cũng có phản kháng đâu, mắt mũi tèm nhem mồm ngọt lịm cứ " duy ơi duy xuất đi xuất" thì ai ăn ai dừng.
Ai dừng chứ nó thì ăn, ăn mạnh luôn.
(...)
" Kính thưa quan viên hai họ, hôm nay chúng ta có mặt tại đây - giữa biển trời lộng gió, dưới ánh hoàng hôn dịu dàng - không chỉ để chứng kiến một lễ cưới. Chúng ta có mặt tại đây... để chạm vào một câu chuyện tình yêu."
Lời MC cất lên, nhẹ nhàng và trầm ấm như tiếng sóng hòa vào cùng gió, sắc trời nhuộm một màu hồng cam của hoàng hôn trên biển.
" Khi chúng ta còn trẻ, ta thường nghĩ rằng tình yêu là điều phải xảy ra thật nhanh và thật mãnh liệt. Nhưng có những mối nhân duyên lại chọn cách quay trở lại..vào đúng thời điểm – khi mà cả hai đã sẵn sàng.
BẠN ĐANG ĐỌC
Ê Màyy!
Storie d'AmoreHậu phương vững chắc - Quang Anh hay đức duy? - "Anh cứ nghịch thoải mái, lát em dọn" "Duyy có gì phải nói cho anh nháa"
