soonyoung uể oải nheo mắt nhìn những gợn mây xám xịt ngoài kia, trời lại sắp mưa hay sao mà. cả căn nhà to lớn duy chỉ có một mình soonyoung với mái đầu cam chóe mặc áo bông quá khổ của wonwoo ngồi đần mặt ra ngoài phòng khách. wonu ơi bao giờ wonu mới về với soonyoung đây, làm người ta nhung nhớ muốn chết rồi nè. hồi nãy anh jeonghan gọi điện nói hôm nay công ti wonwoo có dự án quan trọng gì đó nên có thể đêm nay wonwoo không về làm tâm soonyoung như có bão, không về thì bây giờ làm sao mà ngủ hả wonu? wonu rõ làm khó soonyoung mà...
bạn ôm ôm con mèo trắng xoa xoa một hồi rồi không hiểu nghĩ cái gì mà đem ngón tay dí mạnh vào cùng gáy nộn thịt của nó làm mèo nhỏ ré lên đầy đáng thương. anh chủ bé của mèo nhỏ lại làm sao rồi nè, tra tấn mèo nhỏ dã man thế chỉ có thể là phiền lòng thôi, ai thương mèo nhỏ với.... đã là nửa đêm rồi mà bạn chẳng buồn đi ngủ, cứ cuộn tròn trên ghế sofa dẩu môi làu bàu gì đó. cô đơn quá, cần lắm một hơi ấm, cần lắm một vòng tay to lớn wonu ơi, huhu. ngoài trời giông gió bão bùng, soonyoung nằm đấy còn nghe thấy cả tiếng mấy chậu hoa trên ban công tầng hai đập vào thành cửa rồi vỡ hay sao ấy nhưng thôi chả quan tâm làm gì, wonu ơi soonyoung quên không lùa mấy chậu hoa vào nhà kính làm chúng vỡ tan tành rồi kìa, wonu nhanh nhanh về mà mắng soonyoung đây này.
2h sáng căn phòng khuya không còn ấm áp, ánh sáng mờ mờ của đèn tường phòng khách phủ lên ôm trọn đường nét thanh tao trên gương mặt soonyoung. soonyoung muốn đi ngủ lắm nhưng mắt cứ vừa mới nhắm lại thì hình ảnh người kia lại hiện lên. ở trong tim người ta rồi muốn làm loạn thế nào thì làm thế đó hở wonu, bây giờ người ta chẳng ngủ nổi nữa kìa.
soonyoung cô đơn muốn ngất đi giận wonwoo vẫn còn đang trong phòng họp căng thẳng. bạn mà giận thì bạn phá tan tành hết nhé, dám bỏ rơi bạn hả đồ con cáo đáng giận. soonyoung mất 10 phút mới lăn được vào trong cái nơi nhàm chán nhất của căn nhà mà có nằm mơ soonyoung không nghĩ mình sẽ bước vào- thư viện của wonwoo. soonyoung sẽ hất tung hết chỗ này lên, nếu mà ngứa tay thì sẽ còn cào loạn cho vài đường cơ bản, giấy tờ bay lung tung cho mà biết nhé. bắt đầu từ những ngăn đầu tiên, soonyoung không hề run sợ mà thẳng tay hất hết mấy quyển bách khoa dày tới hơn mười cm của uonwoo xuống nền đất lạnh lẽo, người gì đâu toàn đọc mấy thứ khô khan thảo nào mặt liệt như thế. ủa nhưng mà soonyoung xinh xẻo à, anh chồng của bạn mà không đọc mấy cái này thì lấy ai nuôi bạn, lấy ai yêu bạn đây? soonyoung đã nghĩ đến khuôn mặt đẹp trai khi tức giận của wonwoo rồi rùng mình rồi nhưng gan vẫn lớn mật vẫn rộng mà quậy tung cái thư viện lên. đang mải mê với đống sách khô khan, soonyoung nhìn thấy quyển sổ mỏng màu hồng phấn rơi ra ngoài.
...
lạy hồn, wonwoo có dùng mấy quyển này luôn hả, cỡ này soonyoung mà không đi trêu thì không mang họ kwon nhé. tò mò lật quyển sổ tay nhỏ, soonyoung mắt dán chặt vào trang đầu tiên.
'soonyoung rất đáng yêu, cậu ấy mời mình một que kem đấy, dù vị dâu mình ghét cay ghét đắng nhưng cây kem mà cậu ấy cho nó ngọt ngào vô cùng.'
'ngày hôm qua soonyoung với mình cùng về chung đấy, cậu ấy nói cậu ấy không giỏi toán và nhờ mình kèm hộ kìa.'
'soonyoung thích con hổ nhưng theo mình, cậu ấy đáng yêu như một chú hamster ấy.'
