"đâu là ngôi nhà thứ hai của youngie nhỉ?"
đứa trẻ bảy tuổi ngước đôi mắt xanh ngọc đượm buồn của nó lên nhìn cô giáo trẻ đang cười ấm áp, rồi lại cúi xuống, đáp lời bằng giọng điệu nhàn nhạt, lạnh lẽo thấu xương.
"bệnh viện."
_________________________________________________________________________
"cậu chủ, đến giờ uống thuốc rồi."
sooyoung trầm tư bên cửa sổ trắng đục, trên tay là quyển sách dày cộp về những loại hoa hiếm. từ nhỏ soonyoung đã rất có hứng thú với hoa, nên bên người bao giờ cũng đem theo mấy thứ như thế này. soonyoung nhạt nhẽo đúng không? bản thân em cũng cảm thấy mình nhạt nhẽo quá mức, nên mới không có bạn.
"cậu chủ, hôm nay cậu wonwoo sẽ tới."
em lúc nào cũng ảm đạm như dòng suối, nhưng chỉ vừa nghe thấy cái tên này hai mắt em sáng lên rực rỡ, tựa như có thể soi trong đó ra cả một bầu trời sao tuyệt đẹp, em cười vui vẻ, rồi em nhanh chóng thay bộ đồ mà em cho là đẹp nhất mau chóng đi uống thuốc ngoan ngoãn ngồi ngoài ghế chờ người tên wonwoo kia.
"soonyoung."
giọng nói truyền đến từ đằng sau, soonyoung vừa nghe thấy đã thẳng lưng lên rồi chạy nhào ra phía có giọng nói ấy.
"wonuuu."
wonwoo cười nhẹ nhìn soonyoung ở trước mặt mình đang huyên thuyên đủ các thứ trên đời. một soonyoung tươi trẻ đáng yêu như thế này nhất định sẽ hơn một soonyoung lầm lì ít nói chỉ biết làm bạn với đống kiến thức tẻ nhạt kia đúng không? bác quản gia ái ngại nhìn hai người trước mặt, ánh mắt rối ren không đoán được là đang nghĩ gì.
"wonu này, soonyoung không có cha mẹ thực sự sao? soonyoung không có ý gì nha, soonyoung chỉ là tò mò mà thôi."
wonwoo im lặng vuốt ve mái tóc mềm mượt của soonyoung, ánh mắt không có một chút dao động thừa thãi nào.
"xin lỗi, soonyoung."
soonyoung không trách wonwoo, em cảm thấy bản thân chẳng có tư cách gì mà trách móc người ta cả. em cứ như một đóa taraxacum gieo thân ngoài giông bão, mỏng manh yếu đuối đáng thương một cách thầm lặng. ngày đông lạnh giá năm em mười tuổi, em đã ở ngôi nhà to lớn này, không một lời giải thích từ bất cứ ai. ký ức của em mơ hồ, cuộc sống của em tẻ nhạt gói gọn trong ngôi nhà lớn với khoảng sân nhỏ, em như bị cô lập. không. không phải là cô lập, mà giống như em được ai đó bảo vệ một cách thái quá, giống như sợ mất em mà khóa chặt lại chốn heo quạnh này. nhưng mà có lẽ người đó không hề biết, càng ôm hoa vào lòng, hoa càng héo.
soonyoung khịt khịt mũi. trời bắt đầu trở lạnh và sức khỏe soonyoung thì cứ yếu dần, da trắng xanh tái nhợt, yết hầu sưng tấy vì ho quá nhiều, hai má bánh bao bây giờ xẹp lại như bóng bay bị xịt. nhiều lúc giữa cơn đau nơi buồng phổi dày vò thân thể gầy yếu, em lại nghĩ về wonwoo. em thực chất không biết wonwoo là ai cả bởi từ cái ngày hôm ấy, wonwoo đã ở cạnh chăm sóc cho em, đến khi em tròn mười lăm tuổi mới dọn đi nơi khác, một nơi mà em chưa bao giờ được wonwoo kể nghe. em yêu wonwoo, nhưng mà wonwoo không hề yêu em, em đối với wonwoo chẳng hơn gì một đứa em trai ngu ngốc phiền phức.
