Santa cầm theo khay cơm tiến về phía bàn ngoài cửa. Lưu Chương đang vô vị cắm dựng đôi đũa lên trên bát ăn, gẩy gẩy những hạt cơm nóng ẩm trong vô thức.
"Ak Lưu Chương. Đồng chí làm nhiệm vụ thế nào rồi. Quân địch có đồng ý thoả hiệp không ?"
Lưu Chương đảo mắt chán nản huých vai đẩy người kia ra xa.
"Quân địch cái đầu anh. Chả có quân địch nào cả. Chỉ có Lưu Chương Ak ngu ngốc thôi."
"Gì. Thế mày vẫn chưa nói à."
Một cái lắc đầu rơi trước mắt. Santa mệt mỏi áp tay lên mặt.
Sao mà ai đứng trước tình yêu cũng trở nên ngu ngốc thế này vậy ?
Mắt thấy bóng hình cao cao của cậu em ít nói đang tới gần. Santa đưa ánh mắt phức tạp qua nhìn người bên cạnh. Lưu Chương đá lưỡi sang một phía má, mắt sắc lẹm hướng lên nhìn.
Châu Kha Vũ đút tay vào túi quần. Nhàn nhạt buông ra câu nói rồi liền nhấc chân rời đi.
"Lên sân thượng, tôi có chuyện muốn nói."
________________
Lưu Chương đứng nhìn bóng lưng của người trước mắt. Chợt thấy quen thuộc đến lạ.
Chẳng khác gì anh.
Châu Kha Vũ đưa mặt về phía lan can. Đón lấy từng đợt nắng ấm rơi trên sườn mặt.
"Chẳng phải bảo có chuyện cần nói hay sao. Tao không rảnh rỗi như mày đâu ?"
Lưu Chương có chút mất kiên nhẫn. Nhăn mày hướng về người kia mà cất tiếng.
Châu Kha Vũ chầm chậm xoay người lại đối diện với anh. Sắc mặt bình thản hững hờ thả trôi tầm mắt. Nhưng Lưu Chương đã sớm thấy được vành mắt sưng lên đỏ hoe được che đậy bằng lớp trang điểm mịn màng. Thấy được cả nỗi đau được người kia giấu sâu nơi đáy mắt khép hờ.
"Chăm sóc tốt cho anh ấy nhé. Đừng như tôi."
Lưu Chương bật cười.
"Nghe được rồi hả. Nhưng xin lỗi, phụ kì vọng của cậu mất rồi. Tôi hèn nhát hơn cậu nghĩ nhiều."
Câu nói tựa ý giễu hoài bản thân. Vừa như nói cho Châu Kha Vũ nghe, cũng vừa như đang chửi mắng thậm tệ chính mình.
Châu Kha Vũ có chút bất ngờ. Tròng mắt mở to.
"Anh.. chưa nói ?"
Lưu Chương thở nhẹ. Đưa hướng nhìn lên làn mây trắng bồng bềnh thả mình trên bầu trời xanh thẳm. Ậm ừ vài tiếng thay cho câu trả lời.
Châu Kha Vũ không giữ được cảm xúc, có chút mỉm cười. Hai bàn tay xoắn lại vào nhau. Lưu Chương vẫn chưa nói. Vậy thì có nghĩa hắn cũng còn cơ hội. Đúng không ?
Lưu Chương nhìn hắn. Một bên khoé môi được kéo lên tạo thành đường cong hoàn hảo.
"Vui đến thế cơ à. Nhưng dù tôi có không nói, cậu cũng chẳng còn cơ hội đâu mà."
Châu Kha Vũ nhướn mày, hếch mắt đối diện.
"Sao anh dám chắc ?"
"Không chắc. Nhưng nghĩ lại xem, bản thân mình có xứng không ?"
BẠN ĐANG ĐỌC
/ Nostalgie / bfzy.
Fanfictiontình yêu chôn vùi trong nỗi nhớ. khi ngoảnh lại đã vỡ tan như giọt sương đêm. BE. • Chúc.
