Cái ánh mắt săm soi đó đến từ trên cao, Takemichi lén lút nhìn lên thì thấy Mikey đang chống cằm chằm chằm vào cậu. Đôi đồng tử đen láy dưới ánh đèn pha tựa như phát sáng trong màn đêm, cậu cảm thấy nó như mắt của thú săn mồi. Takemichi thấy hơi giống ánh mắt của lũ mèo nhà mình mỗi lần nhìn thấy cậu lấy đồ ăn cho chúng nó.
Bỏ mẹ, đừng nhìn tớ như thế cậu ơi.
Sợ lắm đó, đã thế còn tiếng xì xầm của thành viên Touman đằng sau cứ bảo cậu nhìn quen lắm, đã thấy ở đâu rồi. Điều đó cũng làm Takemichi lo lắng, từ cái lúc cậu quay về quá khứ là đi gây hấn khắp nơi rồi, đánh nhau, đập nhau, đe doạ lột đồ nhau.... làm nhiều việc không... ngoan cho lắm. Touman có mâu thuẫn muốn đánh với Moebius thì Takemichi cũng có, chắc kèo bị tụi nó ghim cả đời luôn. Còn Mitsuya đang xoa trán nhìn Takemichi , trông như đang giữ một gánh nặng nghiệp trước mặt.
Bây giờ mà có ai bảo á à tao biết thằng này, nó là cái đứa cầm chai thuỷ tinh doạ thiến hai thằng ở Moebius đến ngất xỉu xong lột đồ của tụi nó vất đi, lúc gặp lại lần hai còn cầm cặp phang người chửi người ta nhục như con....
Chết thật, thế thì xấu hổ quá mất!
Nội tâm Takemichi: 😭 hu hu.
"Sao trông mày lại tái nhợt thế này, chắc một viên không đủ à ? Ăn nữa không?"- Nhìn cơ mặt thiếu niên mắt xanh biến hoá như con tắc kè hoa trong lồng kính, Mitsuya vẫn lo lắng tìm xem liệu trong túi anh còn viên kẹo ngọt nào cho Takemichi không.
"...Không cần đâu ạ, em ổn mà, tại đứng ở đây nhiều người nhìn quá. Em bị áp lực thôi anh."-Takemichi lắc đầu nguầy nguậy không cần giúp đỡ nhưng tay vẫn nhận kẹo.
Tại nó ngon thật.
Mitsuya nhìn thiếu nhiên hí hửng bóc kẹo của mình cho vào mồm rồi nhai như con sóc nhỏ. Tự dưng thấy tim mình mềm xèo xèo vì anh cảm thán rằng nhìn dễ thương kinh khủng. Takemichi nhai kẹo nhưng đưa viên kẹo đi khắp miệng cho có vị ngọt nên má cậu phồng ra, Mitsuya thấy giống loài gặm nhấm má tròn ấy là phải.
Tự dưng thấy ngứa tay ghê...
Takemichi giật mình suýt bị sặc kẹo.
"..."
Sao hôm nay má mình hay bị người ta nhéo vậy ?
"...Anh bóp má em làm gì thế ?"
"À, tại trông mày như con sóc ý"- Nghĩ gì nói luôn.
" ? "
Cảm xúc mềm mại từ làn da của thiếu niên và hơi ấm truyền vào lòng bàn tay của Mitsuya khiến tâm trí anh có vài cảm xúc lạ lẫm nhưng phần nhiều là thích thú. Tự dưng đi bóp má một thằng con trai thì hơi kì thật, Mitsuya không thấy ngại vì hành động của mình cho lắm nhưng hơi áp lực bởi ánh mắt của nhiều ai đó đằng xa. Anh nhéo nhéo thêm lúc nữa rồi mới buông tha cho mặt cậu nhóc đang ửng đỏ.
"Mà sao mày ngoan thế ? Tự dưng tao véo má mày mà cũng không phản kháng sao?"
Em có thể làm gì được đâu anh, véo má chứ có đấm người đâu mà cần phản kháng.
"Cũng bình thường mà anh, không có đau. Anh thích thì làm cũng chả sao mà."-Takemichi xoa xoa má, Mitsuya vuốt mặt người khác cũng dịu dàng thế này hả ?
BẠN ĐANG ĐỌC
[Fanfic TR] [Alltakemichi] Return
Fanfiction[ Fanfic TR ] [ Alltakemichi ] Return ( Truyện chỉ đăng ở Wattpad thôi nên nếu thấy ở chỗ khác thì đúm nó hộ tôi ) NGHIÊM CẤM CHUYỂN VER Chúng ta lạc quan không phải là khi chúng ta luôn nghĩ mọi việc trên đời đều tốt đẹp, mà là khi biết chấp nhận r...
![[Fanfic TR] [Alltakemichi] Return](https://img.wattpad.com/cover/280341027-64-k803276.jpg)