Như mọi ngày, sau khi thức dậy và thoát khỏi đám bông tỏa nhiệt thì việc đầu tiên chúng ta cần phải làm không phải đi đánh răng rồi ăn sáng mà là mở mắt rồi nằm suy nghĩ về cuộc đời mình. Takemichi cũng vậy, cậu đã lăn lộn trên giường hơn mười phút rồi, tỉnh táo vô cùng nhưng không có ý định ngồi dậy.
Báo thức chết tiệt đã gọi cậu thức giấc vào 6 giờ sáng cùng đám mèo nằm đè lên cậu tạo áp lực khiến Takemichi phải rời khỏi cơn mộng mị của mình. Lần đầu tiên trong cuộc đời làm học sinh mà cậu dậy sớm như này thật bất ngờ mà. Hoặc đồng hồ sinh học của cơ thể này đã quá quen thuộc với việc dậy sớm. Nó có thể đã là thói quen của cô nàng học sinh chăm ngoan 14 tuổi này. Takemichi vươn người dãn cơ rồi lại úp mặt vào chiếc gối thơm mùi hoa dịu nhẹ với chút hương của nến thơm mùi sáp ong và vani, chân mày cậu dãn ra tận hưởng phút giây yên tĩnh của buổi sớm mai.
Cái không khí buổi sáng mùa hè không hề oi bức mà hơi se lạnh, nằm trong đệm chăn thơm dịu sạch sẽ.
Hình như đây là lần đầu tiên cậu chậm rãi cảm nhận lại cuộc sống của mình.
"Hazz"- Thở một hơi thật dài, Takemichi thầm nghĩ từ lúc mà cậu bắt đầu sống ở đây, từ cái ngày định mệnh hôm đó. Có rất nhiều việc đã xảy ra và cậu cũng bắt đầu có những trải nghiệm mới mẻ mà trước kia cậu chưa từng có hoặc nghĩ chưa bao giờ sẽ xảy ra với mình. Khá vui vẻ và thú vị. Làm một cô gái cũng không tệ như cậu nghĩ mặc dù cậu vẫn sống dưới thân phận là giới tính nam. Nhưng chả sao cả.
Takemichi vẫn là Takemichi thôi, cậu vẫn là chính mình chẳng phải gò bó điều gì cả. Èo, nhớ mấy hôm đầu cậu còn xấu hổ khi đi tắm nhưng rồi lại quen, chẳng cảm thấy ngại ngùng nữa.
Căn bản là mặt cậu, Takemichi thấy mình vẫn giống như cũ, chỉ là nhìn có phần mềm mại hơn. Lỡ có mác học sinh chăm ngoan rồi nên cũng đành từ bỏ quả đầu vuốt keo nổi bật như trước kia, đeo cái vòng choker thêm băng trắng ở cổ là đủ thời trang rồi. Mặc kệ đám bạn mới bảo cậu đẹp trai, Takemichi cũng chỉ nhún vai coi là lời cười đùa. Khác biệt nhất chắc là cân nặng, cậu nhẹ hều, có 50 kg thôi. Takemichi cũng thấy sốc khi bước lên bàn cân thử, thảo nào hôm trước trèo tường leo cây, chạy nhảy lại nhẹ nhàng đến thế, chiều cao thì vẫn như cũ là m65. Cơ thể nhẹ cân nên nhìn có chút nhỏ bé nhưng lực nắm tay với lực bật chân không phải chuyện đùa đâu. Chuẩn kiểu nhỏ nhưng có võ. Takemichi ngẫm nghĩ nãy giờ nhìn vào bàn tay nhỏ xinh của mình, đặt cả hai tay xuống ngực. Bóp.
Ừm...
Vẫn vậy.
Như ngực khi Takemichi hồi 14 tuổi là con trai nhưng mềm hơn.
Phẳng đến mức chả cần mặc bra.
Tự dưng lại cảm thấy có chút tổn thương.
Nói thế chứ khi đi học thì cậu vẫn cuốn băng vào, mặc dù chẳng cần thiết vì nó có che được gì đâu, làm thế để trấn an tâm lý thôi. Hoặc do cậu chưa dậy thì, mong giọng mình mau khỏi. Nói chuyện đang bình thường mà to tiếng hay gằn giọng là bị đổi tiếng ngay. Nhớ cái hôm lỡ lời cười đùa trên lớp học quá trớn nên Takemichi bị chuyển giọng. Đang nói với giọng baby thì chuyển sang giọng daddy, đấy là lời nhận xét của lớp cậu sau khi cười đến mức hụt hơi và bọn con gái rú lên là làm ơn cậu hãy nói lại cái tông giọng tuyệt vời ấy. Takemichi bịt mồm lắc đầu từ chối, thấy mặt cậu đỏ bừng nên cũng tạm tha. Nói chung hôm đấy xấu hổ kinh khủng và đéo hiểu sao nó lại thành tài năng thiên bẩm trong mắt lớp cậu. Ôi trời ạ.
BẠN ĐANG ĐỌC
[Fanfic TR] [Alltakemichi] Return
Fanfiction[ Fanfic TR ] [ Alltakemichi ] Return ( Truyện chỉ đăng ở Wattpad thôi nên nếu thấy ở chỗ khác thì đúm nó hộ tôi ) NGHIÊM CẤM CHUYỂN VER Chúng ta lạc quan không phải là khi chúng ta luôn nghĩ mọi việc trên đời đều tốt đẹp, mà là khi biết chấp nhận r...
![[Fanfic TR] [Alltakemichi] Return](https://img.wattpad.com/cover/280341027-64-k803276.jpg)