Chap 16

211 19 7
                                        


Sau khi bọn họ đến nơi, Luhan đề nghị cả hai cùng nhau đi đặt chỗ ở một khách sạn gần sân bay để cho Sehun nghỉ ngơi trước khi cùng nhau về nhà anh. Vì là lần đầu đi du lịch bằng máy bay, Sehun có chút không quen nên dẫn đến mệt mỏi. Luhan cũng giải thích thêm. Gia đình anh chỉ sợ sẽ quấn riết lấy cậu hỏi thăm đủ chuyện trên đời, đương nhiên anh sẽ phải đứng ra làm thông dịch viên cho Sehun trước hàng tấn câu hỏi tò mò của người thân anh rồi. Lúc đó cậu có muốn nghỉ ngơi cũng không còn cách nào.

Sehun bật cười. Gia đình Luhan có vẻ rất thân thiện.

Giải quyết xong việc đặt phòng, hai người liền kéo nhau đi ăn. Luhan hào hứng giới thiệu cho cậu rất nhiều món ăn đặc sản ở đây. Nhưng trao đổi một hồi, cuối cùng chỉ kêu ra vài món ăn khá đơn giản. Luhan tính toán, nếu nói anh có thói quen hay chiếu cố Sehun trong việc ăn uống thì đó chính là do di truyền trong gia đình cả. Hiện tại mà cho cậu ăn quá nhiều, tới khi về nhà anh, làm sao Sehun có thể ứng phó nổi với đống thức ăn mà gia đình anh chuẩn bị nổi.

Luhan từng không ít lần làm những món ăn Trung cho cậu, nhưng vì nguyên liệu gia vị của hai nước không giống nhau, có cố gắng mấy cũng không hoàn toàn thể hiện hết được nét đặc trưng của những món ấy. Cả hai cùng nhau vừa ăn vừa trò chuyện về gia đình của anh, thời gian chẳng mấy chốc đã trôi qua rất nhanh.

Trở về khách sạn. Sehun cảm thấy rất vui nhưng đồng thời cũng mệt mỏi không kém. Ăn no rồi thì lại càng dễ buồn ngủ. Trong lúc Luhan đang tắm thì Sehun đã nằm trên giường của mình ngủ mất từ khi nào. Lúc anh bước ra, vừa vặn nhìn thấy cậu không thèm nhớ tới chuyện cởi áo khoác ra mà đã ngủ say. Anh ghé đến bên giường cậu mỉm cười quan sát, yêu thương xoa nhẹ lên gương mặt bình yên của Sehun rồi chậm chạp cúi xuống hôn lên trán cậu một cái mới thoả mãn trở về giường của mình nằm nghỉ.

Buổi chiều cả hai đón xe đi về nhà Luhan. Sehun lo lắng ngồi trong xe mà cứ ngó nghiêng ngó dọc. Cậu không giỏi giao tiếp, không biết cách ăn nói như thế nào khiến cho mọi người thấy vui vẻ. Bây giờ lại còn thêm vấn đề "rào cản ngôn ngữ" làm cho cậu càng thêm không yên. Luhan ngồi cạnh đang trò chuyện với người lái xe cũng nhận ra được cử chỉ bồn chồn của cậu, liền bật cười

- Em đừng có vặn ngón tay nữa, anh cam đoan là cả nhà anh đều sẽ thích em thôi.

Bị Luhan bắt quả tang, Sehun rụt mấy ngón tay về đặt lên đùi mình. 

- Anh chỉ nói thế để an ủi em thôi.

Không mấy tin tưởng bĩu môi với Luhan. Mặc dù đã chuẩn bị theo một ít quà biếu tặng gia đình anh, nhưng vì Luhan bảo rằng cậu không cần phải tặng thứ gì đặc biệt cả nên cuối cùng Sehun chỉ mua một giỏ trái cây. Bây giờ nghĩ lại thì cảm thấy, có khi nào như này là quá ít lòng thành hay không? Lẽ ra lúc đầu cậu nên mua thêm nhiều thứ một chút. Luhan vẫn luôn là người giúp đỡ cậu từ trước tới giờ. Cậu cần phải bày tỏ lòng biết ơn của mình nhiều hơn mới đúng.

- Cậu bạn ngoại quốc này là ai vậy? Người yêu của cậu à?

Luhan hơi ngại trước câu hỏi của người lái xe. Bình thường thì các tài xế taxi vẫn thường hay trò chuyện với khách rất thoải mái, Luhan cũng không có vấn đề gì với điều này, có điều câu hỏi này có hơi khó trả lời một chút. Có thể là người ta thấy rất rõ thái độ của anh đối với Sehun quá lộ liễu nên mới dễ dàng đoán ra được tình cảm của anh dành cho cậu đi. Anh có chút tâm tư muốn gật đầu nói phải, cơ mà không thể.

Trở lại | KaiHunStories to obsess over. Discover now