Bẻ lại cổ tay áo một cách cẩn thận. Sehun hơi nhướn mày một chút trước hình ảnh của mình trong gương rồi lập tức thở dài. Cậu cảm thấy thật nặng nề khi nghĩ đến việc bản thân phải có mặt ở bữa tiệc của công ty. Quá đông đúc và ồn ào đối với Sehun, cậu đã quen với việc ở một mình và ý cậu là cậu cảm thấy thoải mái hơn khi được ở một mình chứ không hẳn là cậu thích điều đó, nhưng suy cho cùng vẫn còn hơn là chịu đựng ở những nơi náo nhiệt và vồn vã.
Tuy có lẽ hơi trẻ con khi nghĩ điều này nhưng Sehun bây giờ thật sự muốn bản thân đột nhiên phát bệnh gì đấy để có cớ nằm nghỉ ở nhà. Cứ cho là cậu trốn tránh đi nhưng ít ra như thế cũng không có gì là sai trái. Hẳn là nếu cậu không sinh bệnh ngay lúc này thì đến bữa tiệc đó cậu cũng sẽ phát bệnh vì buồn chán. Với cả việc phải cận kề bên Jongin trong suốt bữa tiệc không hề nằm trong tâm nguyện của Sehun chút nào.
- Có vẻ như mình là con người quá mức không thú vị rồi nên mới không thích tiệc tùng như người khác. - Sehun nghĩ.
Lắc đầu mà lại đồng ý với suy nghĩ của bản thân. Cậu cũng tự thấy chính mình có vô cùng buồn tẻ trong mắt người khác. Ít nói, ngại tiếp xúc, lại không giỏi thể hiện quan điểm của mình. Nhưng đó cũng chỉ là dành cho người lạ không quen, còn người quen biết thân thiết đủ lâu để hiểu rõ về nhau thì Sehun lại cảm thấy dễ mở lòng hơn. Tuy vậy, cái thói quen tự mình trầm lắng lại luôn ăn sâu trong tâm lý của cậu nên đôi lúc Sehun cũng không nói không rằng với những người bên cạnh mình mà chẳng cần lý do nào cả.
Đôi lúc tự ngẫm lại, Sehun lại nghĩ có lẽ là do bản thân cậu đúng là rất nhàm chán cho nên Jongin mới không yêu cậu đi. Nhưng còn bây giờ, tại sao Jongin lại quay sang có tình cảm với một người như cậu đây?
Ding dong~.
Dứt khỏi những phiền muộn đang vây lấy đầu óc mình, Sehun hơi chần chừ một chút trước tiếng chuông cửa vừa reo. Cậu biết đó là ai, tất nhiên vào đúng khoảng thời gian đã được báo trước thì giờ này người đang đứng ngay ngoài cửa kia chắc chắn không là ai khác ngoài Kim Jongin rồi.
Bước chậm ra phía cánh cửa, Sehun lại vừa đi vừa cầu nguyện ngớ ngẩn rằng chính mình có thể ngất ngay bây giờ đi, như vậy sẽ không cần phải đi đâu nữa. Chỉ tưởng tượng đến việc đằng sau cánh cửa kia là Jongin đang đứng chờ mình đã khiến Sehun phải run chân rồi. Jongin không còn đáng sợ như trước nữa mà cái chính đó là cảm xúc của cậu dành cho hắn mới quả thật khiến cậu lo lắng.
Cạch!
Hơi cúi đầu để tránh đi ánh nhìn mà Sehun chắc chắn là Jongin đang hướng thẳng vào mình kia. Ánh mắt của hắn lúc nào cũng như vậy, như thể thiêu đốt tất cả những gì mà hắn chú ý đến và Sehun không ngờ cũng có ngày cậu nhận được ánh nhìn như thế từ phía Jongin mãi cho đến khi cả hai gặp lại. Cái nhìn đó có thể quyến rũ được bất kỳ ai nhưng đối với tình cảnh giữa cả hai sau tất cả mọi chuyện đã qua thì Sehun chỉ cảm thấy rùng mình trước nó nhiều hơn là bị quyến rũ. Cậu không thể làm quen nổi cái cảm giác bị nhìn chằm chằm vào người bao giờ.
YOU ARE READING
Trở lại | KaiHun
FanficMột câu chuyện mang motif cũ giữa những người yêu nhau rồi đánh mất nhau. Hối hận cùng dằn vặt. Oh Sehun chưa biết bản thân có nên tha thứ cho Kim Jongin hay không thì sự xuất hiện của hai người đàn ông khác đã xoay chuyển cuộc sống của cậu. Lin...
