Sau khi Guan Lin lựa chọn đi theo con đường mình mong muốn, Seonho cũng bắt đầu đi theo anh, cùng nhau đi trên con đường mình mong muốn là điều mà cả hai đứa đều mong có được.Hai con người, chung một giấc mơ, cùng một hướng nhìn.
Đối với Seonho, ước mơ lớn này được em gieo rắc trong lòng từ những ngày còn rất nhỏ, từ những ngày em thấy mẹ em mặc chiếc váy trắng kéo qua kéo lại chiếc Violon nhật nhẹ nhàng, bay bổng. Ngày ấy em chỉ muốn biết chơi Violon giống mẹ, năm tháng dần trôi, em ngày một cao lớn, và ước mơ ấy cũng lớn dần theo, em mong muốn trở thành một người nghệ sĩ đứng trên sân khấu, đứng trong tình yêu thương của mọi người.
Còn anh, mong muốn này chỉ là bộc phát trong đầu một cách nhất định, rồi anh cho đó là ước mơ. Cuộc sống của anh trước giờ vốn rất nhàm chán, nhưng giờ thì có lẽ anh đã chọn được con đường cho riêng mình rồi.
Cứ như thế, anh trở nên thật tài giỏi, thật nổi tiếng,anh thi tuyển làm thực tập sinh của một công ty giải trí lớn, anh được giữ vị trí dancer chính trong group battle của trường, anh trở thành chàng trai được bao người mến mộ. Rồi ngăn tủ của anh vốn đã đầy ắp quà bây giờ lại còn nhiều hơn.Thế rồi anh bây giờ cũng không chỉ nhận đồ của mình em nữa, anh nhận của tất cả mọi người, anh không còn đón em đi học nữa, vì anh nói anh bận luyện tất mất rồi, buổi tối anh không qua nhà em chơi nữa, vì anh nói anh bận học vũ đạo.Những ngày ấy em vẫn sống như đang ràng buộc chính bản thân em.
Anh nổi tiếng rồi, anh được mọi người yêu quý rồi. Em vui lắm chứ, nhưng cũng buồn thật đấy.
Vì anh bây giờ đã không còn là anh của riêng mình em nữa rồi.
------
Sáng sớm nay hai đứa bỗng nhiên gặp nhau ở đầu ngõ, rồi cùng nhau đi đến phòng tập. Lâu lắm rồi em mới gặp anh ở đâu đó không phải ở trong phòng tập. Vì có những tháng ngày muốn tìm anh, chỉ có thể đến phòng tập mà thôi.Anh gầy đi nhiều lắm rồi, vì suốt những tháng ngày luyện tập vất vả.
-Trông anh gầy đi nhiều quá.
Em chạy đến bắt chuyện trước.
-Ừ.
Anh gật đầu chào, rồi ậm ừ một cách máy móc.
Anh mệt mỏi tới mức nói chuyện cũng chẳng nổi nữa rồi.
Hai đứa cứ thế lặng thinh bước đi trên con đường dẫn đến phòng tập.
Con đường dẫn đến phòng tập hôm nay ngắn và lặng yên đến lạ. Mấy cánh hoa bên đường cứ lặng thầm rơi xuống mà chẳng có bàn tay ai đó bắt lại, vài chú chim bồ câu trắng hôm nay cũng không còn đậu xuống bên đường vì mấy ngày nay ở đây không còn ai cho chúng thức ăn nữa rồi.
Mỗi khi bước vào phòng tập tất cả điều như người câm ngoại trừ lúc dựng vũ đạo. Tất cả trao đổi nhau bằng ánh mắt, mọi người ai cũng đều không thích nói nhiều, vì họ đã đủ mệt và không muốn nói thêm bất cứ điều gì. Chính sự mệt mỏi ấy, sự câm nín ấy lại tách anh và em ngày một ra xa nhau hơn.
Jung Chaeyeon vốn vẫn là một trong những tài năng sáng giá của trường, cô chơi piano rất giỏi, mỗi sự kiện hay dịp quan trọng gì đó của trường cô bé đều góp mặt trên sân khấu dưới tư cách là nghệ sĩ piano độc tấu. Chính vì sự tài giỏi ở mảng nghệ thuật đó của cô bé, Guan Lin từ khi bước chân trở thành thực tập sinh có vẻ rất thân thiết với Chaeyeon, vì cô bé có thể dạy cho anh chút ít về thanh nhạc, còn em chẳng có gì để dạy cho anh cả, em chỉ theo sau anh làm anh vướng chân thôi, nhưng không hiểu sao mỗi lần thấy anh ở gần Chaeyeon trong phòng tập đôi mắt em lại có chút đượm buồn, dù em biết điều đó giúp anh trở nên tài giỏi hơn.
BẠN ĐANG ĐỌC
[Guanho]Shooting Star
FanfictionỞ những vũ trụ rất khác, em hãy là những vì sao, anh sẽ là anh đứng trên hành tinh này ngắm em tỏa sáng. Để chúng ta không phải xa nhau, để anh được nhìn thấy em. Suốt đời.
![[Guanho]Shooting Star](https://img.wattpad.com/cover/133763650-64-k425011.jpg)