"Yêu bất chấp tất cả sự phản đối của mọi người, mặc mọi sự công kích để rồi chính em lại là người cô đơn trong chính cuộc tình của mình... Yêu anh nhiều đến mức chỉ cần anh quay lại bao nhiêu tổn thương, dày vò anh tạo ra trước đó đều tan biến. Yêu đến khắc cốt ghi tâm một người vô tâm."
-Trích-
***
Tình yêu đôi khi là thứ thật phức tạp, nhưng đôi khi lại là thứ rất giản đơn. Khi ta đau thì đối phương cũng đau. Khi ta mỉm cười vui vẻ, đấy lại là động lực sống của người trong lòng.
Hiếm khi có một ngày cả nhóm không phải bận bịu ở công ty, Suga và RM cũng không cần phải bán mạng ở studio của mình, chỉ có V là phải hoàn thành các cảnh quay trong ngày của anh. Bộ phim cũng đã dần đi vào kết thúc nên V trở về kí túc xá sớm hơn thường lệ. À, hôm nay cũng là cảnh quay cuối cùng của anh.
Cả kí túc xá lại ngập tràn âm thanh sống động của Jin, tiếng khinh rẻ của Suga và J-Hope, và tiếng đồ đạc bị hư hỏng cùng giọng nói đầy hối lỗi của RM. Tưởng chừng như tạp âm nhưng hóa ra lại là một bản nhạc mỗi ngày đều phải có.
Bên ngoài ồn ào là thế, nhưng bên trong cánh cửa phòng của Jungkook đã ngăn cách hai khu vực khiến phòng của cậu trở nên bình lặng.
Jungkook ngồi trên ghế, trước mắt là màn hình máy tính hiển thị những đoạn video mà cậu bé đã quay vào những lúc tìm được cảm hứng. Cậu say sưa chỉnh sửa mà chẳng hề để ý đến người kia ngồi nhàm chán trên giường ngắm nhìn bóng lưng to rộng của cậu.
"Jungkook, hôm nay em vẫn chưa có ôm anh!" Jimin uể oải nói, nhưng dù anh có nói to thế nào thì Jungkook cũng chẳng nghe, cậu đeo headphone vặn âm lượng ở mức lớn nhất để tập trung hơn thì lấy đâu mà nghe được những gì Jimin nói.
Thế mà Jimin tưởng Jungkook bỏ lơ mình nên ấm ức vứt hết chăn gối xuống sàn. Đổi lại chính là cái tướng ngồi ngứa đòn của em, ngồi co một chân trên ghế, một chân để dưới sàn, thỉnh thoảng ngứa ngáy đưa tay gãi chân mấy cái khiến Jimin tức thở hơi lên.
Rõ ràng là đã giao kèo mỗi ngày phải dành ra năm phút để ôm anh, từ lúc chuẩn bị cho album đến nay, Jungkook về đến kí túc xá là lao vào phòng ngủ. Cậu cũng không có qua phòng anh ngủ thường xuyên nữa. Anh có thể bỏ qua trong thời kì đấy nhưng bây giờ có thời gian rảnh cũng không ôm anh là sao? Jimin cắn môi quyết tâm không thèm để ý đến Jungkook nữa. Anh tự chơi với máy tính của mình.
Vươn người một cái, cuối cùng cũng edit xong được một nửa những mẫu video ngắn mà Jungkook đã quay khi cả nhóm đi nghỉ ở châu Âu. Hình như cậu quên mất có người trong phòng của mình thì phải. Xoay ghế về phía chiếc giường, Jungkook thấy Jimin nằm trên giường chú tâm vào chiếc máy tính, cứ tưởng anh sẽ chán lắm, ai ngờ anh vẫn tìm được thứ để chơi. Đôi lúc thích thú với những thứ mình kiếm được, Jimin sẽ vui vẻ mà đung đưa chân mình trên không trung.
Quan sát cảnh tượng trước mắt, Jungkook không khỏi lắc đầu trước dáng vẻ đáng yêu của anh. Xin lỗi nhé, loài người trên thế giới này chẳng ai đáng yêu bằng anh.
BẠN ĐANG ĐỌC
Gnasche [JKJM]
Non-FictionGnasche - tiếng Đức : Yêu đến sông cạn đá mòn, yêu đến đau lòng Sau mọi khó khăn đau khổ, cuối cùng cũng có một ngày anh thực hiện được giấc mộng thuở niên thiếu năm nào. Sau nhiều lần chia xa, cuối cùng chúng ta cũng đã tìm lại được nhau trên đoạn...
![Gnasche [JKJM]](https://img.wattpad.com/cover/141895940-64-k884851.jpg)