TW: Chapter có chi tiết về dao lam.
Nét mặt Bora không biểu lộ ra quá nhiều sự bất ngờ, dường như anh cũng đã có suy đoán riêng của mình, chỉ cần một câu nói của Jungkook để xác nhận mà thôi.
"Jungmin tìm đến cậu sớm hơn tôi nghĩ."
Taehyung từ đầu chí cuối đều không biết gì, mờ mịt hỏi Jungkook: "Khoan đã, cậu đã gặp Jungmin rồi ư? Từ khi nào?"
Jungkook né tránh ánh mắt Taehyung, nặng nề trả lời: "Ngay sau khi trở về từ chuyến đi tới Daegu. Anh Jungmin đã nhắn tin hẹn gặp tôi."
"Một chuyện lớn như vậy mà cậu không hề nói tiếng nào với tôi ư?"
"Taehyung... tôi..."
Nhận thấy tình hình căng thẳng, Bora vội vàng lên tiếng hòa hoãn: "Đừng trách Jungkook, chắc hẳn cậu ấy cũng rối lắm."
Taehyung hoàn toàn im lặng, không rõ đó là sự đồng ý với lời của Bora hay là điều gì khác. Những giây đầu tiên, Taehyung đã trách Jungkook, trách cậu tại sao không nói với mình, tại sao lại một mình làm mọi thứ. Nhưng rất nhanh sau đó, Taehyung còn trách bản thân nhiều hơn thế. Thời gian đó, anh đã cuốn theo việc chuẩn bị cho màn ra mắt bài hát mới, đi sớm về khuya để cậu một mình ở nhà. Với tính cách của Jungkook, cậu chắc chắn sẽ không muốn làm phiền anh trong quãng thời gian bận bịu đó, đừng nói đến việc cậu sẽ kể cho anh về Jungmin. Một việc lớn như vậy chắc chắn sẽ khiến Taehyung bỏ hết mọi việc để giúp cậu, Jungkook cậu quá hiểu Taehyung.
Sau khi biết Jungkook đã gặp Jungmin, Bora đã tiến gần hơn tới giả thuyết của mình. Anh không che giấu gì mà hỏi thẳng Jungkook:
"Cậu và Jungmin đã nói những gì với nhau?"
Jungkook hồi tưởng lại, thực ra không có gì nhiều: "Chỉ là hỏi thăm tình hình hai bên, tôi cũng nói rằng muốn sớm trở về, nhưng anh ấy nói vẫn chưa thể."
"Cậu ta có nhắc đến mật khẩu nhà tôi không?"
Jungkook nghĩ ngợi một lát rồi lắc đầu: "Tôi không nghĩ mình đã từng nghe từ anh ấy."
"Tôi cũng đoán người khiến cậu không còn ký ức gì về việc này, chỉ có thể là Jeon Jungmin thôi." - Bora tặc lưỡi - "Cậu cũng biết anh cậu là sinh viên xuất sắc khoa tâm lý học trị liệu mà."
Bora nhìn thấu sự nghi hoặc từ Jungkook, dù gì cũng là mấy lời không quá tích cực về anh trai cậu, Bora cũng đành lựa lời mà nói: "Covert Hypnosis, cậu ta rất thuần thục liệu pháp này. Đó gọi là 'thôi miên tiềm ẩn', một cách thôi miên qua cuộc đối thoại bình thường mà đối tượng không hề biết mình đang chịu thôi miên. Tôi nghĩ rằng Jungmin đã khéo léo cài những thông tin về mật mã, cũng như những việc anh ta muốn cậu làm vào đầu cậu, mà cậu thì không hề biết gì cả. Những ký ức được cài cắm đó chỉ tồn tại một thời gian và sẽ biến mất hoàn toàn."
Sau khi Bora giải thích tác dụng phụ của việc chịu thôi miên có thể là chóng mặt, buồn nôn, mệt mỏi rã rời, Jungkook không nghi ngờ gì về việc mình đã bị thôi miên nữa, điều đó gần như là đúng. Sau hai lần gặp Jungmin, lần nào cậu cũng trải qua cảm giác khó chịu đó.
BẠN ĐANG ĐỌC
Taekook | Parallel Universes
FanfictionTaekook | Parallel Universes Cuộc sống bình lặng của Jeon Jungkook - một sinh viên đại học đã bị đảo lộn sau khi anh trai là người thân duy nhất của cậu đột ngột rơi vào hôn mê không rõ nguyên nhân. Để tìm ra lí do, cậu đã thực hiện một nghi thức bí...
