Chapter 31

109 14 3
                                        

Taehyung yên lặng ngồi ở phòng khách, cũng không gọi Jungkook xuống để hỏi về cây bút. Nhưng anh không phải chờ lâu đã thấy Jungkook từ trên tầng đi xuống, dù quần áo nhìn sơ qua không quá chỉnh tề nhưng chắc hẳn là mặc để ra ngoài.

Jungkook thoáng giật mình khi thấy Taehyung đã yên vị trong phòng khách sớm hơn thường ngày, vốn cậu định gặp Changmin sớm để anh không biết, ai ngờ kế hoạch lại chệch hướng ban đầu khi Taehyung còn dậy sớm hơn cả cậu.

"Hôm nay anh dậy sớm thế?"

Taehyung liếc qua Jungkook, không cảm xúc nói: "Cậu cũng vậy."

Jungkook không nhìn ra vẻ khác thường của Taehyung, bọn họ có những lúc nói chuyện với nhau rất nhạt nhẽo, có lúc lại vui vẻ cao hứng nên thái độ vô thưởng vô phạt của Taehyung không có gì khác lạ.

"Cậu định đi đâu sao?"

Jungkook cười cười chỉ ra cửa: "À, tôi định đi bộ một tí rồi về. Anh cần gì không tôi có thể mua luôn?"

Taehyung không trả lời, lại hỏi một câu khác: "Jungkook, cậu có biết cái bút này của ai không?"

Jungkook nhìn vào chiếc bút trên tay Taehyung liền chột dạ, cậu đã quên khuấy việc phải giấu nó đi chỗ khác, quả là một sai lầm.

"Tôi không biết, ở đâu ra vậy?"

"Trong hộp màu cậu để giữa bàn."

Với người nhanh nhạy như Jungkook, cậu không thể không nhận ra sự khác thường từ lời nói và thái độ của Taehyung. Taehyung chưa bao giờ nói chuyện với một thái độ nghiêm túc tuyệt đối như vậy trước đây, Jungkook vừa mới nhìn vào ánh mắt của anh đã không thể chịu được mà phải liếc đi chỗ khác. Cậu không biết đó là ánh mắt nghi vấn, giận dữ hay đau lòng nữa. Jungkook không muốn khai thật, nhưng lại càng không thể giấu diếm, bởi Taehyung không thể nào tự nhiên hỏi cậu về một cây bút được. Cậu biết Taehyung đã đoán ra được gì đó, và anh đang chờ một lời xác nhận từ cậu.

"Cái đó-"

Tiếng chuông điện thoại của Taehyung vang lên cắt ngang câu nói của Jungkook, anh liếc qua màn hình, bình tĩnh nhấn nghe: 

"Taehyung, tôi cần cậu và Jungkook lên gặp tôi, ngay bây giờ. Và hãy để cho Jungkook tự nhập mã cửa nhà tôi."

"Được."

Taehyung không hiểu bằng cách nào mà Bora đoán được đó là Jungkook nhanh đến vậy, nhưng đó không phải mối bận tâm hàng đầu của anh bây giờ. Taehyung cầm theo cây bút đến chỗ Jungkook đang lúng túng không biết nên làm gì, anh đặt cây bút vào tay cậu.

"Bora đang đợi chúng ta."

Bị phát hiện ra việc làm sai trái, Jeon Jungkook vừa xấu hổ lại vừa sợ hãi. Cậu không biết phải giải thích thế nào cho hành động của mình, lại càng sợ việc mình gặp Jungmin sẽ bại lộ vì anh trai đã dặn cậu không được nói cho ai về việc hai anh em đã gặp nhau. Nhưng Jungkook còn e ngại hơn nữa việc Taehyung biết cậu đã gặp anh trai mà không nói với mình một tiếng nào. Taehyung không phải là người vô lí đến mức không cho cậu ra ngoài, nhưng tự mình hành động chẳng khác nào bảo rằng Jungkook không hề tin tưởng Taehyung một chút nào.

Taekook | Parallel UniversesNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ