Phạm Lưu Tuấn Tài nhìn thấy Phạm Anh Quân đi về phía mình, mặt mày cậu hầm hầm trông rất tức giận gã liền hoảng sợ tới luống cuống tay chân, Tuấn Tài muốn đứng lên nhưng chẳng biết vì sao hai chân gã cứ như bị đóng băng, chỉ biết ngồi đó nhìn Anh Quân đang tới gần.
Đứa nhỏ nhìn gã bằng đôi mắt ướt nước, từ trước giờ quen biết cậu Tuấn Tài chưa từng thấy ánh mắt đau khổ tựa thế này bao giờ, gã không biết mình phải làm gì, chột dạ lướt mắt sang chỗ khác tránh đi ánh mắt của cậu.
Tay Phạm Anh Quân bị Hoàng Đức Duy kéo lấy, đứa nhóc lạnh lùng nhìn gã, buông một câu kêu Tuấn Tài theo sau trước khi dẫn bạn bè rời khỏi.
- Anh có chuyện đi trước, em với bạn chơi đi, khi nào về gọi điện thoại anh đưa em về.
Cô gái gật đầu, chẳng hỏi gì nhiều tiếp tục cúi đầu xem thực đơn như chẳng quan tâm nhưng chỉ có mình cô biết rõ trong lòng đang rối bời thế nào.
___
Phạm Lưu Tuấn Tài cất bước theo sau, năm cậu nhóc đã ngồi đợi gã ở khu nghỉ ngơi, Đức Duy và Quang Hùng mỗi người kẹp một bên của Phạm Anh Quân, còn cậu liếc hắn một cái, trên khuôn mặt chẳng tỏ thêm biểu cảm gì khác thường.
Nguyễn Quang Anh xoa lỗ tai của mình, lúc nãy Đức Duy tức giận véo tai anh một cái làm đỏ lên, Trần Minh Hiếu cũng ngồi cạnh xoa lỗ tai bị cậu người yêu làm điều tương tự. Tự nhiên chung một nhóm rồi giờ bị vạ lây, đang yên đang lành bị bạn trai giận dỗi, hai đứa em thân thiết nhìn Tuấn Tài bằng ánh mắt hình viên đạn, trông tức giận hơn Phạm Anh Quân nữa.
Gần hơn tháng này thầy trò nhà này chẳng gặp mặt nhau rồi, nói đúng hơn là Phạm Lưu Tuấn Tài cố gắng tránh mặt Phạm Anh Quân nhiều nhất có thể, trừ khi trên lớp nhất định phải gặp thì thời gian còn lại gã thấy cậu ở đâu là né ở đó; Anh Quân còn đang suy nghĩ thầy giáo giận gì mình, dự định tìm cách dỗ dành người ta, ai ngờ nghe lén được Tuấn Tài nói chuyện điện thoại rồi mới tới tận nơi bắt gian tại trận như này, cho dù là không thấy hai người làm tiếp xúc thân mật quá nhưng cũng đủ làm Anh Quân thấy khó chịu, huống chi trước đó cả hai còn cãi nhau, gã đòi chia tay cậu nữa.
- Anh đi xem mắt, chỉ là xem mắt thôi...
- Anh có người yêu mà còn đi xem mắt?
- Em...cha mẹ anh muốn anh đi, anh cũng bị ép thôi mà!
Phạm Anh Quân tức muốn ngừng thở, cậu chẳng muốn nói thêm lời nào với gã nữa, chỉ nhìn chằm chằm vào Tuấn Tài một cái, chấp nhận lời chia tay của gã từ mấy ngày trước. Dù sao đối với người ta, tình yêu của cậu rất dễ dàng để có được, đâu biết trân trọng là gì, nếu kiên định với thứ gì đó gã sẽ không bỏ cuộc nhưng rốt cuộc thì vẫn thua trước "chữ hiếu" thôi.
- Anh, nếu anh không muốn chẳng ai ép được anh cả.
Nguyễn Quang Anh thở dài, vỗ bờ vai gã an ủi, thấy Đức Duy không còn vui nữa vì chuyện của bạn thân nên anh chẳng muốn ở lại chỗ này thêm tí nào hết, ra hiệu kêu hai người bạn còn lại đi về bỏ lại một mình Phạm Lưu Tuấn Tài đứng chôn chân tại chỗ.
BẠN ĐANG ĐỌC
RhyCap - CUA
FanfictionHoàng Đức Duy không thích thằng công tử bột đã cướp mất vị trí chủ tịch hội học sinh của mình. Còn "công tử bột" lại yêu mất rồi cái thằng nhóc láo toét cứ mãi hâm he vị trí ấy của anh. Warning: text + văn xuôi, có chứa từ ngữ thô tục và từ ngữ 18+...
