Hoàng Đức Duy làm xong chuyện "xấu" vừa mắc cỡ lại vừa quê nên không dám đối diện với anh nữa, vừa chạy về tới lớp đã dùng vũ lực với Trần Minh Hiếu đòi ngồi cùng Quang Hùng, Minh Hiếu không dám chống đối vợ của bạn thân nên mặc kệ, ấm ức đổi chỗ ngồi.
Hai ba ngày liên tiếp Đức Duy trốn Quang Anh, đi học trước anh còn đổi chỗ ngồi cùng bạn thân, làm Trần Minh Hiếu nhìn mình ai oán hết mấy ngày. Mắt thấy thằng bạn thân chịu không nổi cảnh này, bản thân anh cũng chịu không được mồ côi vợ như thế, Quang Anh nhân lúc Đức Duy đi vệ sinh liền đi theo sau em.
Cánh cửa nhà WC đóng lại, Đức Duy chả rảnh quan tâm đứa nào vừa mới vô cùng, em thản nhiên đi xong rồi tới bồn rửa rửa tay, đột nhiên chẳng biết Nguyễn Quang Anh từ đâu ra vây lấy em từ đằng sau. Khuôn ngực của người lớn hơn dán vào lưng Đức Duy, tay anh chống lên bồn rửa tay, một tay bóp lấy bên eo của em, cằm đặt lên vai em.
Hoàng Đức Duy thầm nghĩ mình tiêu rồi, trong miệng lẩm bẩm thần chú gì đó, Quang Anh cố gắng nghe, vài chữ trong Chú Đại Bi được phát ra từ miệng vàng ngọc của người yêu, anh tức tới nỗi bật cười.
- Tớ là ma quỷ hay gì mà phải niệm Phật thế?
- Không...không phải.
Hoàng Đức Duy nhắm mắt lại, không dám nhìn vào gương, eo bị người ta bóp chợt làm cơ thể run rẩy mềm nhũn muốn khuỵu xuống, đã biết em hay nhột với nhạy cảm chỗ eo mà người này còn làm vậy nữa.
- Sao lại trốn tớ? Hửm?
Tiếng nói trầm ấm vang lên, chữ cuối là giọng mũi còn nói bên tai khiến tai em đỏ chót, Nguyễn Quang Anh mười tám tuổi đột nhiên biết dùng giọng quyến rũ trầm thấp nói chuyện với mình nhất thời em không chịu nổi, ngại tới mức nói không nên lời.
Hoàng Đức Duy hơi hơi xoay người lại, khẽ chạm vào ánh mắt tràn ngập ý cười dịu dàng của anh, em né tránh nhìn xuống sàn phòng WC, tay đẩy khẽ vai Quanh Anh ra. Bàn tay khá múp míp của ai kia tiếc nuối khẽ bỏ xuống khỏi eo thon gọn, Quang Anh ôm mặt Đức Duy nhằm cho bạn nhỏ nhìn mình, nhưng em vẫn không dám mà nhắm tịt mắt, chẳng biết nên đối diện với anh thế nào, trong lòng thầm nghĩ qua mấy ngày rồi đáng lẽ anh phải quên rồi chứ, sao giờ còn muốn tính sổ với em nữa?
- Biết sai chưa?
- Tớ hong có sai!
Cún con trừng mắt nhìn con sói đối diện, khí chất mạnh mẽ áp đảo em của Quanh Anh làm Đức Duy thấy mình bị lừa gạt hơn một năm nay, ở đâu ra ngoan xinh yêu mèo con đánh đá dễ thương chứ, Quang Anh là con sói muốn ăn thịt em mới đúng, bản tính chân thật lộ ra từng chút một rồi.
- Cắn người ta xong bỏ chạy, cậu là trai tồi ăn ốc không đổ vỏ à?
- Ai trai tồi? Tớ hong phải, hong có phải.
Hoàng Đức Duy hạ giọng mềm nhũn vô ý thức làm nũng, Quang Anh vẫn ôm má em, thấy bạn trai đáng yêu không chịu nổi liền hôn chụt vào má em hai cái cho đỡ thèm trước, anh không định vây Đức Duy ở trong nhà WC mà nói chuyện nữa, dù sao mùi trong đây cũng có hơi khó ngửi.
Thế là Quang Anh hôn má bạn trai xong liền kéo em đi một mạch, tim Đức Duy đập thình thịch không biết Quang Anh muốn dẫn em đi đâu.
BẠN ĐANG ĐỌC
RhyCap - CUA
Fiksi PenggemarHoàng Đức Duy không thích thằng công tử bột đã cướp mất vị trí chủ tịch hội học sinh của mình. Còn "công tử bột" lại yêu mất rồi cái thằng nhóc láo toét cứ mãi hâm he vị trí ấy của anh. Warning: text + văn xuôi, có chứa từ ngữ thô tục và từ ngữ 18+...
