"Hyung, lát nữa có thể cùng em ra ngoài một chút được không?" Jimin mở lời trò chuyện với người lớn hơn. Cậu đang ngồi nghỉ ngơi sau buổi tập luyện vất vả.
Hoseok mải mê với động tác chuyển mình, nghe thấy lời đề nghị kì lạ của Jimin thì đột ngột ngừng lại. Anh đi đến bên cạnh cậu, thở dốc vì mớ vũ đạo khó nhằn
"Chúng ta đi đâu cơ chứ?"
Jimin mỉm cười. Đã từ rất lâu rồi, cậu luôn ngưỡng mộ dáng vẻ cơ thể của Hoseok khi anh đắm chìm vào nhạc. Nó vô cùng quyến rũ. Hoseok đã từng nói với cậu, nhảy như thể sinh mệnh thứ hai của anh ấy.
Cậu nhặt lên một chiếc khăn tay, thấm nhẹ đi những giọt mồ hôi chảy dọc trên khuôn mặt anh, dịu dàng lau đi sự ẩm ướt đổ dài trên trán.
"Đi đâu cũng được cả. Chỉ là...em muốn ra ngoài cho khuây khỏa thôi."
Hoseok nhìn cậu, gương mặt ánh lên quan ngại. Thường ngày, Jimin có sở thích ở lì trong nhà, lim dim say sưa với giấc ngủ như một chú mèo bông, nay lại rủ anh cùng đi ra ngoài, không phải có gì đó mờ ám đó chứ?
"Em sẽ không đi đến mấy nơi...tệ nạn, đúng không?"
Jimin tròn xoe mắt, lắc đầu nguây nguẩy "Huyng à, tất nhiên là không rồi. Em là đứa trẻ ngoan mà."
Hoseok cười, anh biết Jimin đã là một người trưởng thành, nhưng thật tâm anh luôn muốn bao dung và che chở cậu cả một quãng đời dài. Anh có thể làm tất cả, chẳng hạn như âm thầm yêu cậu, chỉ mong Jimin không bao giờ tổn thương.
Cả hai ngồi cạnh nhau, hài hòa dung dị. Jimin luyên thuyên bảo với anh rằng vũ đạo sao ngày càng khó đến thế, sắp tới cậu sẽ đi kiện bố Bang vì sự 'bóc lột trai trẻ' quá sức cho xem.
Nghỉ ngơi đã đủ, Hoseok đứng dậy, hào hứng nói
"Vậy giờ chúng ta nên đi tắm để còn đi chơi nữa."
Sau nửa giờ đồng hồ thì cả hai cũng đã chỉn chu để rời nhà. Tiết trời mùa thu se se lạnh lan vào không khí, thích hợp cho một chiều xuống phố bâng khuâng. Họ sóng bước bên nhau trên đại lộ, một lớn một nhỏ thong thả dạo trên cung đường mòn. Dưới những tán cây vàng mướt, tiếng bước chân giẫm lên mớ lá khô rạo rực như âm gọi ấm nóng trong lòng.
"Jiminie, chúng ta đã đi rất lâu rồi. Nơi em định đưa anh tới là nơi nào đây?"
Jimin không trả lời, cậu giữ tay Hoseok và kéo anh theo cậu. Hoseok tuy khó hiểu nhưng không vùng vằn nữa, mặc cho Jimin lộng hành. Từng ngõ phố đông đúc, lưu lại dấu chân của hai người, chứng kiến khung cảnh tay đan tay như một đôi tình nhân thật sự.
Một quãng đường khá dài, và bây giờ họ đang đứng trước một công viên giải trí tấp nập người qua. Nào là bóng bay, xe kem, quầy hàng trang trí đủ sắc màu lung linh, phản chiếu vào đáy mắt Jimin như bừng sáng.
"Hyung ơi, chúng ta hãy cùng nhau chơi tàu lượn siêu tốc đi nhé. Em thật sự muốn trải nghiệm điều thú vị này với anh lắm."
Jimin reo lên vui vẻ, cậu đã vô cùng thích thú khi thấy âm thanh sống động của tốc độ cùng tiếng phấn khích vương vẩn bên tai. Nhưng trái lại với niềm say sưa của cậu, Hoseok trợn tròn mắt về kinh ngạc, gương mặt trở nên trắng bệch.
BẠN ĐANG ĐỌC
[TRANS] [HOPEMIN] WE GOT MARRIED
FanfictionChuyện gì xảy ra khi Hoseok và Jimin trở thành cặp đôi của chương trình We Got Married? Một Jimin bướng bỉnh liệu có rơi vào tình yêu với vị huynh luôn ôn nhu với cậu mỗi ngày hay không? Tác giả: JungChanSeok Trans: justdancejustlovejusthopemin #M...
![[TRANS] [HOPEMIN] WE GOT MARRIED](https://img.wattpad.com/cover/278934400-64-k49509.jpg)