Chap 52

1.9K 118 6
                                    


Mộc Lan vốn dĩ không có ý định muốn làm hại anh nhưng cô ta ghét cái cách anh đối xử không ra gì với cô ta. Trước đây hai người họ từng yêu nhau cũng chính vì anh quá lạnh nhạt mà cô ta mới cắm sừng anh, theo người đàn ông khác đến một nơi xa lạ. Một lòng một dạ yêu Quế Ngọc Hải nhưng Mộc Lan lại nhận lại sự lạnh nhạt và sự vô tâm từ anh.
                    
"Em sẽ không thích anh nữa đâu, vì vậy Ngọc Hải anh phải mau chóng tỉnh lại."                

Bản thân bị chính hai người đàn ông mình từng yêu thương vứt bỏ, Mộc Lan cảm thấy tồi tệ, cảm thấy cuộc đời này vốn dĩ không có sự công bằng. Có lẽ tình yêu không phù hợp với cô ta, làm chuyện phạm pháp, đi trái với lương tâm mới phù hợp với Mộc Lan.
                     
Một lát sau, Mộc Lan bỗng nghe thấy tiếng cười nói của đám người Văn Toàn nên đã vội vàng lau nước mắt và rời khỏi đó. May mắn lúc đó không ai nhìn thấy cô ta bước ra từ phòng bệnh của anh, Mộc Lan có đi qua Văn Toàn nhưng chỉ để lại cho cô chút nghi ngờ. Văn Toàn bất giác quay đầu lại, nhìn theo bóng dáng quen thuộc vừa lướt qua, miệng lẩm bẩm:
                   
"Mộc Lan?"                  

Kim Châu để ý thấy Văn Toàn đang mải nhìn đi đâu đó mà không tập trung vào cuộc nói chuyện nên cũng bất giác quay đầu lại. Tuy nhiên lúc Kim Châu quay lại thì Mộc Lan đã biến mất, không có ai ở đằng sau cả.                  

"Này, Toàn. Cậu nhìn cái gì mà chăm chú vậy?"                 

"À...không. Mình chỉ thấy người vừa nãy...rất giống Mộc Lan."                 

Kim Châu và A Hào vô cùng bất ngờ, cái tên Mộc Lan bây giờ rất nhạy cảm, chỉ cần nhắc đến tên cô ta thôi đã đủ khiến người khác sôi máu. Kim Châu cũng không ngoại lệ, vừa nghe thấy có người giống Mộc Lan là cô ấy đã nhảy dựng lên.
                   
"Đâu đâu, cô ta dám vác mặt tới đây luôn sao? Đúng là mặt dày không sợ cảnh sát mà. Mình mà tìm được cô ta, mình sẽ cho cô ta một trận."
                     
"Chắc là mình nhìn lầm thôi, Mộc Lan sẽ không tới đây đâu."                 

"Đúng vậy. Cô ta làm gì có mặt mũi mà tới đây chứ. Chúng ta vào thăm Ngọc Hải thôi."                   

Ba người lại tiếp tục đi về hướng phòng bệnh của anh, Mộc Lan vẫn đứng đằng sau bức tường nghe được toàn bộ những lời nói của ba người họ. Bị cảnh sát truy đuổi, bị người khác ghét cay ghét đắng, rõ ràng đây không phải mục đích Mộc Lan muốn hướng đến. Nhưng làm chuyện ác thì sẽ gặp quả báo, đây là chuyện thường tình nên không thể trách ai chỉ trách bản thân ngu muội.                   

"Phải rồi, các người cứ căm ghét tôi như vậy còn hơn là thấy thương cảm cho tôi. Tôi là người xấu, các người là người tốt, chúng ta không cùng một thế giới..."                   

Nói rồi Mộc Lan kéo mũ thấp xuống, từ từ bước ra khỏi bệnh viện. Cứ chạy trốn mãi thế này không phải là cách hay nhưng tạm thời Mộc Lan có thể thoát khỏi sự truy lùng của cảnh sát.
                  
...                  

Trong lúc đang dọn dẹp phòng ngủ của anh ở Quế Gia, cô vô tình nhìn thấy tờ đơn ly hôn bị vo tròn lại và vứt ở trong thùng rác. Cô cứ tưởng anh đã đưa đơn ra tòa nhưng hóa ra ngay từ đầu anh đã không muốn ly hôn, anh đưa đơn ly hôn để cô ký tên cũng là vì muốn cô thoát khỏi mình. Văn Toàn mỉm cười nhìn tờ giấy ly hôn, lẩm bẩm:

[0309] Anh và Em Nơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ