"Dayoung?"
.
.
"Lộp cộp..."
"Lộp cộp..."
.
.
"Dayoung! Con sao vậy? Con bị thương ở đâu à?"
Ông Im hoảng hốt quỳ hẳn người xuống trước mặt Dayoung đang ngồi bó gối run rẩy trong góc tường, nước mắt nhem nhuốc cả mặt. Thấy con bé không nói năng gì cả, ông đành ôm nó vào lòng.
"Không sao... Có ba đây... Sẽ không ai làm hại con nữa đâu" - Ông Im một tay xoa đầu Dayoung, tay còn lại nhẹ nhàng vuốt lưng con bé. Nãy giờ ông vẫn đinh ninh rằng Dayoung chỉ là chấn động tâm lí vì cuộc ẩu đả vừa rồi. Nhưng thật ra...
"Con là đứa tồi tệ lắm phải không ba..." - Dayoung vẫn nức nở.
Ông Im tách khỏi cái ôm rồi ngạc nhìn nhìn thẳng vào mặt con bé. Đã có chuyện gì vậy Dayoung?
"Chính con... chính con là người đã cùng Felix dàn xếp tất cả mọi chuyện..."
"Con yêu Bona unnie... Con không muốn ai cướp mất chị ấy cả..."
"Con sợ chị ấy sẽ xa lánh con... Giống như khi mẹ đã bỏ rơi ba..."
"Con không muốn lặp lại cái cảnh tượng đó đâu..."
Giọng Dayoung đứt quãng từng hồi. Những kí ức về cái đêm sinh nhật năm 8 tuổi dần tái hiện trong tâm trí con bé. Cái đêm mà mẹ nó đã bỏ rơi ba nó chỉ vì một người đàn ông khác. Sau đó thì ba nó trở thành một cái xác không hồn suốt một thời gian dài, trong khi nó phải chịu đựng sự chế giễu của bạn bè và Felix vì nó là đứa không có mẹ. Dẫu sau thì nó chỉ khao khát có được một tình yêu trọn vẹn mà thôi...
Ông Im khẽ thở dài. Ông tự thầm trách bản thân mình suốt thời gian qua đã quan tâm Dayoung một cách quá hời hợt, mà chẳng để ý đến tâm trạng con bé. Từ khi bà Im bỏ đi, ông chỉ tập trung làm việc và nghiên cứu một cách điên cuồng chỉ để quên đi nỗi đau của mình, đến nỗi quên luôn cả sự hiện diện của con bé. Hậu quả bây giờ cũng do một phần lỗi của ông.
"Dayoung, con bình tĩnh nào. Con không phải là một kẻ tồi. Chỉ là con còn quá nhỏ để hiểu mọi chuyện"
"Khi mẹ bỏ đi, ba giận lắm chứ. Ba cũng rất căm hận kẻ đã cướp mẹ con đi"
.
.
"Nhưng con biết không?"
Dayoung ngẩng mặt lên nhìn ông Im.
"Ba đã học cách chấp nhận. Nếu như mẹ con có thể hạnh phúc, dù người bên cạnh không phải là ba, ba cũng sẽ chúc phúc cho họ"
"Như vậy có khi còn tốt hơn là níu kéo mà cả hai đều đau khổ..."
Dayoung chỉ nhìn chằm chằm vào ông Im chẳng nói gì cả, cũng chẳng khóc nức lên nữa mà chỉ chìm đắm trong suy nghĩ của riêng mình. Quan trọng là câu nói cuối cùng của ông Im đã tác động không ít đến tâm trạng của nó hiện tại...
"Dayoung, ba có điều này muốn nói với con. Có một tổ chức nghiên cứu khoa học bên Anh ngỏ ý mời ba cùng hợp tác với họ. Chuyên ngành cũng giống như những gì ba đang làm nên ba nghĩ đây là cơ hội tốt để có một trải nghiệm mới trong công việc của mình"
"Khoảng thời gian nghiên cứu ước tính khá dài. Có khi 5 năm, 10 năm hoặc hơn"
"Ý ba là...?" - Dayoung khẽ nhíu mày.
"Con vẫn còn nhỏ nên ba không thể để con ở đây một mình được. Chúng ta sẽ cùng đi với nhau"
Ngỡ ngàng xen kẽ bối rối, Dayoung cố gắng tiếp thu câu nói của ba mình. Sao lại đột ngột thế này?
"Con thấy thế nào?"
"Con..."
--------------------
"Eunseo?"
"Ưm... "
"Eunseo! Em nghe chị nói gì không?"
Exy mừng rỡ nhướn người tới gần chiếc giường hơn. Seola, Xuanyi và Meiqi cũng tiến lại gần sau khi thấy những cử động nhẹ từ Eunseo.
Chậm rãi mở mắt ra, Eunseo thấy bốn ánh mắt đang dồn hết về phía mình từ phía trên. Cậu hơi ngạc nhiên một chút.
"Mọi người... Em đang ở đâu vậy?" - Chưa quen lắm với ánh sáng, Eunseo không mở mắt mình lên hẳn hoàn toàn mà chỉ nheo lại.
"Em đang trong phòng chăm sóc của trạm xá chứ đâu. Tự nhiên lăn đùng ra xỉu khiến cả bọn muốn thót tim" - Exy trưng bộ mặt như đang trách móc của mình ra.
"Trạm xá... Bona..."
BẠN ĐANG ĐỌC
[WJSN] TRAIN TO BUSAN [Cover]
FanfictionNhững cô gái vô cùng tài năng của nhóm nhạc đình đám WJSN (Cosmic Girls) bỗng chốc phải đối mặt với ranh giới của sự sống và cái chết trên một chuyến tàu sinh tử. Họ sẽ rũ bỏ mọi thứ và chấp nhận cái chết hay dũng cảm đứng lên và tiến về phía trước?
![[WJSN] TRAIN TO BUSAN [Cover]](https://img.wattpad.com/cover/119389629-64-k598645.jpg)