Chaeyoung liếc đồng hồ, đã hơn 12 giờ đêm rồi mà cái tên Manoban kia còn chưa thèm trả lời tin nhắn của em!
_ Được lắm! Mai tới phòng tập tớ không thèm mua sữa Nesquik cho cậu nữa! - Em vùng vằng, quăng cái điện thoại sang một bên rồi cũng vùi mình vào trong chăn, chứ không thể đợi nổi tên trời đánh kia nữa rồi.
Thế nhưng mà ngày hôm sau, khi nghe đội trưởng thông báo, Chaeyoung ngay lập tức ân hận vì đã giận lẫy với Lisa.
_ Con bé bị cảm rồi, chắc do hôm qua tập xong người ướt đầy mồ hôi mà cứ thế đi về! - Jisoo làu bàu - Nhiễm lạnh là cái chắc rồi!
Em chỉ biết gật đầu, cúi gằm mặt xuống và lầm lũi trở về vị trí để khởi động.
Buổi tập đầu tiên của em mà không có con bé, nặng nề thật!
Sau khi tập xong, mặc dù mệt đứ đừ cả người, nhưng Chaeyoung lại chạy như bay vào bãi giữ xe. Em hớt hải lôi cái xe đạp xinh xắn của mình ra, rồi đạp vù đi mất trước con mắt ngạc nhiên của Jisoo.
_ Tuổi trẻ có khác! Mình thì mệt muốn gãy xương! - Cô lầm bầm, rồi lôi điện thoại trong túi ra gọi điện ngay cho người yêu - NiNi ơi chị đói! Mình đi ăn chíc kin nhaaaaaaaa!
Lại nói đến chuyện Chaeyoung, đạp xe được tới nhà của Lisa thì lúc này mới chợt nhận ra toàn thân mình nóng bừng bừng, tim thì đập loạn xạ còn mặt thì đỏ ửng như trái cà chua.
Em đành gác cái xe lên bờ tường, còn bản thân thì phải đứng chống hông thở dốc một lúc mãi, mới giữ bản thân mình trở về trạng thái bình thường được.
Cả đời Chaeyoung, chưa bao giờ em guồng chân đạp xe nhanh tới như vậy. Nếu như mà Lance Armstrong* có sống dậy cũng không phải là đối thủ!
(* Vận động viên đua xe đạp nổi tiếng, từng phá kỉ lục khi giành chiến thắng 7 lần liên tiếp tại giải Tour de France)
Tạm thời bỏ qua sự tự hào đó đi, em hiện tại đang phải giữ bản thân thật bình tĩnh để gặp Lisa cái đã!
Mẹ con bé dắt em lên phòng nó, bác ấy bảo nó cảm cúm khá nặng, chẳng chịu rời khỏi giường để ăn hay uống gì, thuốc cũng không buồn đụng đến. Chaeyoung cắn nhẹ môi mình, trong lòng dấy lên một nỗi ân hận khó tả!
Em đã biết trước rồi mà, buổi chiều hôm qua dính mưa như thế cũng là do em quên lời dặn dò của Lisa. Nhưng dù sao từ nhỏ đã sống ở thành phố Melbourne khí hậu thất thường quen rồi, mưa vậy chứ có mà mưa nữa cũng không ảnh hưởng được tới em. Nhưng mà Lisa thì khác, Chaeyoung biết con bé vốn là người Thái, sống ở khí hậu ấm nóng quanh năm quen rồi, chắc sẽ không biết gió ở Hàn Quốc độc lắm!
Vì thế mà em đã chẳng vui tí nào khi nó nhường áo cho em!
Lẽ ra em nên kiên quyết trả lại cái áo hoodie đó cho Lisa, cũng chỉ tại con bé không chịu đợi áo em khô mà chạy như bay về trước. Chẳng lẽ em lại cứ thế cởi áo ra đưa cho nó rồi trần như nhộng ngồi ở phòng tập đợi chắc?!
Lisa đúng là cái đồ khó ưa!
Đã thế hôm nay lại còn ốm! Ai cho phép mà ốm cơ chứ?!
BẠN ĐANG ĐỌC
[Chaelice] Little bittersweet something
RomanceOh. My. God. ChaeYoung is straight ... and Lisa is not! *** Một câu chuyện nhẹ nhàng và hoàn toàn có thật. Tôi viết ra để nhớ về một tuổi trẻ tươi đẹp. 02/05/2018
![[Chaelice] Little bittersweet something](https://img.wattpad.com/cover/142405061-64-k976078.jpg)