CP: Kokonoi x Mikey.
Plot: Puis06Sum: Thật ra thì Mikey luôn biết rằng rồi sẽ có một ngày Kokonoi cũng sẽ phản bội.
Ở đây năng lực của các char sẽ giữ nguyên như hồi chưa bị debuff nhé.
~•~Nhìn kìa, trời lại mưa nữa rồi và hôm nay cũng chính là sinh nhật của Mikey. Mikey tĩnh lặng nhìn ngắm mưa đang rơi ngoài ô kính trong suốt.
Độp độp rồi lại độp độp, âm thanh của những giọt mưa đang nện lên mặt kính nhìn có vẻ mỏng mang nhưng thực chất là lại vô cùng cứng và kiên cường. Mikey tự hỏi ô kính mỏng manh đang bảo vệ nó khỏi mưa giông ấy đã có lúc nào mỏi mệt chưa?
Cốc cốc!
Ồ, đang có tiếng gõ cửa ở bên ngoài à? Nó mệt mỏi rũ mắt rồi thấp giọng kêu người bên ngoài đi vào. Kokonoi bước vào, trên cánh tay hắn là cái khay có đựng tách trà còn đang bốc khói nghi ngút, khói trắng bốc lên khiến mặt của gã có chút nhu hòa.
Gã bây giờ chính là cố vấn của Kantou Manji và đồng thời cũng là tình nhân của Mikey. Kokonoi đi đến cạnh giường của Mikey rồi đưa cho nó tách trà vẫn còn ấm áp kia, Mikey nhận lấy nó rồi bình thản nhìn ngắm mưa rơi ngoài trời.
"Hôm nay mưa thật sự rất nặng hạt, em ngủ một mình được chứ, sếp?"
"....Sao cũng được."
Kokonoi rũ mắt nhìn bóng lưng cô độc của Mikey rồi sau đó xoay người rời đi. Mikey cảm nhận hơi ấm sau lưng mình đã biến mất rồi cứng ngắc nâng tách trà lên uống.
Vì nó mà đến sao? Dối trá thật đấy.
Mikey đặt tách trà chỉ còn một ít xuống cạnh bàn rồi mệt mỏi nhắm mắt, ban nãy nó đã nghĩ đến điều gì trước khi Kokonoi bước vào nhỉ?
...Hình như là về cách ô kính kia chắn lại giông bão thay cho con người nhỉ? Nó đi đến trước ô kính ấy rồi tựa trán lên. Mặt kính lạnh lẽo bị những giọt mưa lạnh lẽo đập vào tựa như nước mắt của ai đang rơi vậy. Lạnh quá, lạnh lẽo tựa như đang tự mình bước lên đỉnh cao không người vậy.
Nó mở mắt, khuôn mặt u sầu buồn tênh phản chiếu trên ô kính thật khiến người khác não lòng. Nhìn bộ dáng thảm hại không chút tốt đẹp nào của mình, Mikey bật cười, nụ cười nhạt nhẽo và bình thản của nó khiến căn phòng tăm tối trở nên quái dị và cô hàn đến tận cùng.
Cô trong cô độc, hàn trong lạnh lẽo. Tiếng cười cô độc của nó vang lên một hồi lâu rồi sau đó tắt ngúm, nó không biết nó đang cười vì điều gì cũng không biết rằng nó sống là để làm gì. Nó cảm thấy bản thân mình chính là một đứa trẻ đang đi lạc và rất thích những người cho nó kẹo cũng như cho nó chốn về.
Nhưng mà suy cho cùng, đứa trẻ đi lạc như nó cũng không còn tìm được nơi về nữa. Mikey híp mắt nghĩ rồi chán nản ngã mình trên chiếc giường êm ái, nó nhìn lên trần nhà vừa đen lại vừa cao mà lẩm bẩm.
"Shin, em rất sợ bóng tối... nhưng sống đủ lâu em cũng đã quen dần với bóng tối rồi."
"Người của anh, người giống anh...tất cả đều đã phản bội lại em rồi."
![](https://img.wattpad.com/cover/302193501-288-k244763.jpg)
BẠN ĐANG ĐỌC
[AllMikey] Những ngày tôi mệt nhoài.
FanfictionDùng để viết khi cạn ý cho Longfic và tiếp nhận Plot từ các readers. Không tiếp nhà ALL////////////T ĂN TẠP CŨNG CŨNG THẾ, ĐỪNG ADD FIC VÀO NƠI CÓ NHÀ ALL/////T