Dễ dàng rời khỏi nhà hàng như một vị khách thông thường mà chẳng có ai để ý đến. Engfa ung dung lái xe ra khỏi bãi, bỏ lại mớ bòng bong cho Wat đối phó.
Xe dừng đèn đỏ bên đường, tay gõ gõ liên tục từng ngón trên vô lăng, răng cắn cắn môi suy nghĩ. Engfa quyết định gọi điện nhưng khi cầm điện thoại lên, cũng vừa lúc có cuộc gọi đến.
- Chị nghe.
- Hôm nay em không đi quay, chị đi ăn cùng em được không?-Giọng Lyn cười nói vui vẻ qua điện thoại.
- Chị cũng đang có việc tìm em đây. Nhưng không tiện nếu như nói ở ngoài. Chị sẽ mua đồ ăn qua nhà ăn cùng em.
- Ok, em đánh răng sẵn chờ chi. Mà...ăn xong mình đi shopping nha. Em muốn mua món quà tặng người bạn, cần em tư vấn.
- Được rồi, đợi chị xíu nha.
Chạy vụt qua mất quán hủ tiếu mà Lyn thích ăn. Engfa đánh vòng theo con lươn quay lại. Vì cô muốn mua hủ tiếu ở quán đó cho Lyn. Cũng đã lâu rồi, cứ bận rộn với việc trả thù Engfa quên bén đi Lyn.
Xách lủng lẳng túi đồ ăn thức uống trên tay. Engfa đứng bấm chuông trước cửa nhà Lyn thật lâu cô mới chịu ra mở cửa. Nhìn thấy Lyn quấn khăn trên đầu Engfa đã biết lý do vì sao.
- Xin lỗi chị nha, em tắm nên không nghe chuông cửa.- Em lại mở nhạc to rùm beng rồi hát theo chứ gì?-Engfa đặt 2 ly nước lên bàn rồi xách 2 bịch hủ tiếu đi vào bếp.
- Biết rồi còn hỏi.-Kéo khăn trên đầu xuống lau lau tóc cho bớt nước Lyn ngồi xuống bàn ăn đợi Engfa.
- Nhớ lúc bên Mỹ, cái lần đầu tiên chị làm phẫu thuật. Khát nước, muốn uống nước mà kêu em muốn xỉu luôn. Còn em thì cứ vừa tắm vừa hát hò. Mốt mà lỡ có chuông báo cháy chắc em cũng không nghe luôn quá.
- Thói quen ăn sâu vào máu em rồi. Khi tắm mà không được nghe nhạc em cảm thấy buồn lắm.
- Em cô đơn lắm hả?-Đặt tô hủ tiếu trước mặt Lyn, Engfa đưa đũa cho cô.
- Thì...sống một mình cũng quen rồi. Mà...chị nói có chuyện muốn nói với em, chuyện gì vậy?
Lyn gắp một đũa thật nhiều sợi hủ tiếu cho vào miệng nhai nhồm nhoàm, ngước lên nhìn Engfa hỏi. Nhìn thấy Lyn ăn uống ngon miệng, Engfa không nỡ nói ra lúc này khiến Lyn mất hứng.
- Ăn xong đi rồi nói chuyện, vừa ăn vừa nói sặc bây giờ.
- Vậy thì chị cũng ăn đi, cứ ngồi dòm em ăn hoài, định giữ eo hả?
Cầm nĩa ngoáy ngoáy hủ tiếu trong tô cho vào miệng, Engfa nhai chầm chậm, múc muỗng nước thưởng thức. Cũng đã rất lâu rồi cô không ăn hủ tiếu ở quán này. Nước lèo đậm đà, sợi hủ tiếu dai dai, tôm thịt rau hẹ rất tươi. Hương vị vẫn ngon, giá cả vẫn ổn.
Nhớ lại thời sinh viên, sáng nào cô cũng cùng bạn bè đến quán này ăn sáng. Cái tuổi còn hồn nhiên, ngây thơ nhìn cuộc đời bằng màu hồng ngọt ngào.
Lớn thêm một chút, hiểu chuyện thêm một chút thì đối vớiLớn thêm một chút, hiểu chuyên thêm một chút thì đối với có cuộc đời chi toàn là màu xám xịt. Bạn bè thân thương dần dần không còn một ai. Gia đình không hạnh phúc, tuổi trẻ nổi loạn bắt đầu trỗi dậy. Cuộc đời cô tiếp tục chuyển sang màu tối tăm đen kịt khi những mất mát liên tục ập đến.
BẠN ĐANG ĐỌC
[ENGLOT] Trời Cho Trò Chơi - COVER
RomanceCre: hanhan936 Thể loại: Tình cảm Ngược nhiều nhiều