Jungkook hoảng loạn đối mặt với Kim Taehyung, chính xác hơn, là Kim Taehyung của mười tháng hai mươi ngày trước đứng ở trước cửa nhà cậu. Còn chưa kịp thốt ra lời nào, từ trên nhà đã có người bước xuống.
Jungkook mờ mịt nhìn vào gương mặt xa lạ kia, trong đầu hoàn toàn không có chút khái niệm nào.
Gương mặt thon dài, khóe miệng hơi hướng lên, mỉm cười có đồng điếu, nhìn vào năm sáu phần giống cậu. Thậm chí còn mặc đồng phục của trường cậu, Jungkook không nhớ mình từng có người họ hàng nào học chung trường. Đây...
Là ai?
"Kook, tránh ra cho anh đi nào, nay nhập học em có thể nhanh nhẹn lên chút hay không hả?"
Hoseok vui vẻ đập đập vai cậu, không quên chào hỏi với Taehyung, sau đó bùi ngùi bồi thêm một câu. "Vậy là Jungkookie của chúng ta rốt cuộc cũng lớn rồi, không còn là nhóc con mặc đồng phục cấp II chưa biết đi xe đạp nữa."
"Đừng trêu em ấy, mau đi thôi." Taehyung đập vào người hắn một cái, nhướn mi.
Tận cùng của sự ngơ ngác, Jungkook đứng chôn chân tại chỗ. Bên kia cũng vui vẻ bước song song cùng với người mà ắt hẳn chính là 'Hoseok' mẹ nhắc đến.
Có phải cậu vào nhầm nhà rồi không?
Hay đây thực sự là giấc mơ, hoặc là địa ngục nơi cậu xuống sau khi chết?
Hoseok là ai? Tại sao Taehyung lại vui vẻ với cậu như vậy? Đây thậm chí còn không phải Taehyung, anh hiện tại vừa mới nhuộm tóc sang màu xám khói kia mà?
Jungkook gần như muốn nổ tung, trước mặt cậu, hai bóng lưng cao tương đương bình thản bước về phía trước, thậm chí còn quay về phía cậu dịu dàng mỉm cười. Taehyung hướng cậu, dịu dàng mỉm cười. Cậu đã mơ đến tình cảnh này bao nhiêu lần rồi?
"Jungkookie, em không đi sao? Sẽ trễ giờ mất!"
Đáng ngạc nhiên thay, người nói những lời này chính là Taehyung – người từng căm hận cậu đến mức bêu rếu tin đồn của cậu cho cả trường, khiến Jungkook không thể ngóc đầu lên được. Anh của khi ấy, ánh mắt vằn đỏ giống như một kẻ săn mồi giành chiến thắng, vừa tàn bạo lại vừa bi thống, Jungkook có đếm bao nhiêu cũng chẳng thể nhìn ra dáng vẻ thanh sạch trong trẻo của mười tháng trước.
Nhưng hiện tại, thì sao?
Hiện tại, cậu đang đi bên cạnh chính kẻ đã bắt nạt mình không đến hai mươi tư giờ trước, với anh trai cậu – người anh trai từ trên trời rơi xuống – bước đi cạnh anh ấy, tất cả gần như một giấc mơ. Đối phương thỏa thích nói cười, mỗi lần ánh mắt anh chạm khung trời ưu tư nơi cậu, liền rạng rỡ đáp lại một cái. Hoặc là, em làm sao thế. Hoặc là, Jungkookie hôm nay có thấy vui không.
Chính là những lời Kim Taehyung chưa từng nói với cậu.
Jungkook vô cùng sợ hãi thực tại này. Sợ rằng chỉ cần cậu tỉnh giấc, mọi thứ sẽ trở về quỹ đạo cũ. Có thể cậu đã chết, cũng có thể cậu phải tiếp tục chứng kiến anh đay nghiến cậu, gắt gỏng cậu, chà đạp cậu, Jungkook rơi vào một thời không không rõ ràng, nhưng lần đầu tiên, cậu lại không muốn thoát ra khỏi giấc mơ của chính mình.
