19

1.2K 132 4
                                        

"Mừng tiểu thư trở lại. Người có muốn dùng bữa ăn đêm không?"

Aether nhàn nhạt day trán, nhẹ nhàng đáp không một tiếng rồi chầm chậm lên phòng.

Mệt, rất mệt, cảm giác như không khí cứ mỗi lúc một cạn đi qua mỗi bậc cầu thang trên đường tới phòng của cậu. Mọi thứ mỗi khắc lại càng thêm hư ảo qua mỗi bước chân, cơn buồn ngủ miên man thành công đánh gục cậu trước cánh cửa phòng nhỏ bé.

Khó thở, cậu không thở nổi, mặt cậu đỏ gay, cố gắng hít vào từng ngụm khí ít ỏi đang dần biến mất khỏi hành lang không thấy điểm kết.

"Cứu tôi với. Làm ơn..."

Nhưng cũng không có ai hay lời kêu cứu của cậu trong căn phủ lạnh lẽo hiu quạnh khủng khiếp đó cả. Hơi thở yếu ớt cũng không thể giữ nổi cậu với sự sống đang chết dần.

Hai mắt cậu dần khép lại. Có lẽ cũng tốt thôi, cậu mệt quá, cậu muốn được nghỉ ngơi. Có lẽ, đi được đến đây cũng đã là tốt rồi. Sẽ không có ai phải bận tâm đến cậu thêm một giây phút nào nữa...

"Không được!"

Aether bàng hoàng mở mắt, là phòng của cậu. Nhưng bố trí bên trong thì lại khác quá. Cảm giác cứ như... Không phải, đây không phải là phòng của cậu. Cậu nghe văng vẳng từ bên ngoài mấy tiếng rủ rỉ bàn tán không hay.

"Cho con kỹ nữ trong đó mấy cái đồ thừa trong bếp thôi, nó dám làm thiếu gia của chúng ta bị thương."

"Phải đấy! Đại thiếu gia Venti cũng có nhắc rồi, nó là người xuất thân từ Vực sâu, chắc chắn không phải thứ người tốt đẹp gì đâu!"

Lại gì nữa đây?

Aether mệt mỏi thở dài. Cậu chầm chậm đi tới gương soi trên chiếc bàn ẩm mốc. Đúng là cậu, vẫn là cậu, nhưng... Cũng không phải là cậu...

"Cậu mong muốn điều gì từ kẻ khác?"

Cậu giật mình nhìn vào hình ảnh của mình trong gương. Nó cau mày khó chịu với cậu một cái rồi mới tiếp tục lên tiếng.

"Ta không hiểu nổi. Đám tiên tri ảo ảnh các người rõ ràng là có đủ quyền năng để lay động đến cả thần toạ, vậy tại sao lại chọn cái chết? Để làm gì?"

"Để giải thoát bản thân khỏi ác mộng."

Aether giật mình nhìn vào hư vô, cậu nghe được giọng nói trong trẻo của Lilith. Hình ảnh phản chiếu trên gương của cậu lúc này cũng là Lilith, bà cau mày khó chịu.

"Chúng ta vốn chẳng phải tiên tri gì cả. Chúng ta là thứ ung nhọt đối với đám người thượng nhân thiên giới. Không sớm thì muộn, chúng sẽ hủy diệt chúng ta..."

Hình ảnh phản chiếu trên gương lại một lần nữa là chính bản thân cậu. Aether nặng nề hít thở, cảm giác như không khí lại một lần nữa bị rút cạn. Đau, lồng ngực đau nhói như bị đâm xuyên.

Cánh cửa phòng cũ kỹ bị đạp tung ra bởi một cậu trai nhỏ nhắn. Cậu ta khẽ cười khúc khích.

"Venti có mặt, cậu đã suy nghĩ kỹ chưa, tiên tri?"

[XiaoAether] Lucid DreamNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ