Aether chậm rãi nhắm mắt lại, dòng nước mắt lạnh lẽo cũng chậm rãi ngừng chảy. Xiao mím môi nhìn vào biểu cảm trống rỗng mơ hồ của cậu, khẽ khàng vuốt ve gò má còn hơi ẩm ướt vì dòng nước mắt chảy qua.
Vết thương trên cánh tay anh loét ra vì chất độc trên cây kim châm tàn phá, cái đau điếng đến rùng mình làm anh phải buông tay cậu ra vì khó chịu. Máu trên tay anh lại càng chảy ra mỗi lúc một nhiều hơn, ướt đẫm cả bộ áo vest màu trắng.
Aether chậm chạp chú ý đến vết thương mỗi lúc một nghiêm trọng trên cánh tay anh, từ trên bầu ngực giả của mình lấy ra một lọ thuốc giải độc rồi kéo anh ngồi xuống một gốc cây to gần đó.
Cả quá trình dùng thuốc và cầm máu, cả cậu lẫn anh đều không nói với nhau bất cứ một lời nào. Chỉ có đôi mắt hổ phách vẫn luôn chăm chú quan sát thật kỹ đến từng thay đổi trên nét mặt của cậu. Cũng bởi vì thế mà Aether thấy có chút bức bối khó chịu với vẻ mặt ngu ngốc đó của anh. Cậu chậm rãi mở lời.
"Bất cứ ai có ý định hứa hôn với anh đều sẽ bị tức chết." - giọng nói của cậu có hơi khản đặc vì bị nghẹt mũi.
Anh bất ngờ nhướn mày, sau khi hiểu được ý cậu muốn nói ra sao mới vui vẻ đáp lại lời của cậu.
"Em sẽ tức giận vì tôi nhìn người khác sao?"
"Ai mà biết được chứ, tôi không định ở lại đây lâu mà." - ảo ảnh trên tay của cậu biến mất - "Ngược lại là anh đấy. Định liều cả mạng sống của mình để gặp tôi... Liệu có đáng hay không chứ?"
Có đáng hay không, đây cũng chính là câu hỏi đã ám ảnh Aether suốt gần hai mươi năm đã trôi qua của cuộc đời mình. Cậu bình thản nhìn thẳng vào ánh nhìn không đồng tình của anh rồi lại nói tiếp.
"Không cần tỏ ra khó chịu như vậy khi muốn phản đối đâu, tôi biết rõ là mọi người đều không thích tôi mà."
"... Em cứ nói như vậy thì những người quan tâm đến em sẽ rất buồn đấy. Đặc biệt là tôi."
Anh đặt lên mu bàn tay cậu một nụ hôn phớt, đôi mắt hổ phách vẫn luôn chăm chú quan sát cậu không rời dù chỉ một khắc. Anh lo sợ nếu bản thân rời mắt đi dù chỉ một tích tắc, cậu sẽ biến mất như chưa từng tồn tại trên thế gian này, hệt như sự tồn tại của cậu chỉ là một ảo ảnh đến từ những giấc mơ.
Aether bị cái nhìn trìu mến trong sáng của anh làm cho dao động, mà phần nhiều hơn là bị tấm lòng của anh làm cho sợ hãi. Cậu cũng muốn tiến tới để đón nhận cái phần tình cảm mà cả hai đều đã rõ ràng với nhau, nhưng lại lo sợ nếu cậu chỉ cần tham lam tiến tới đón nhận dù chỉ một chút ít thôi, thì một khắc sau người sẽ biến mất.
Như cái cách mà mọi thứ đã biến mất trước mắt cậu đều chỉ là những ảo ảnh không hề tồn tại.
Cậu đã yêu anh đến mức không còn hiểu nổi chính mình mất rồi. Để đến khi đã nhận ra được tấm lòng của chính mình, thì anh đã rời bỏ cậu mà đến bên người khác. Một người xứng đáng hơn với tình cảm chân thành của anh.
Mẹ à, người có từng yêu cha dù chỉ một chút không?
Cậu cố nói chuyện với Lilith qua thế giới giấc mơ trong tâm thức của mình, nhưng đáp lại cậu lại chỉ là một câu trả lời không đầu cũng chẳng đuôi.
BẠN ĐANG ĐỌC
[XiaoAether] Lucid Dream
FanfictionMọi quan hệ giữa các nhân vật trong truyện đều sẽ bị mình sửa lại hết. Chắc chắn ooc. Đây không phải gender bender, chuyện quan trọng nhắc lại 3 lần!! Tình trạng: Hoàn thành
![[XiaoAether] Lucid Dream](https://img.wattpad.com/cover/293521830-64-k481859.jpg)