Quỷ đoản mệnh của Tạ gia sống lâu trăm tuổi
Tác giả: Di Nhiên
Dịch: Quá khứ chậm rãi
Chương 16: Chuyện Xưa
"Đó là bởi vì..." Yến Tam Hợp nặng nề nhìn thẳng Tạ Đạo Chi: "Ngươi còn hận ông ấy!"
Tay cầm hương của Tạ Đạo Chi run lên, hương rơi trên mặt đất.
"Không..." Môi Tạ Đạo Chi hơi run lên: "Ta là thành tâm."
"Có thành tâm hay không, Hương có thể biết!" Yến Tam Hợp nhặt Hương lên: "Nói cho ta biết, vì sao ngươi hận ông ấy?"
Ánh mắt Tạ Đạo Chi né tránh, dưới chân vô thức lui về phía sau một bước.
Yến Tam Hợp đi về phía trước một bước: "Ngươi không nói, niệm này không hóa được, niệm không hóa được, ta không thể cho ngươi Canh Thiếp hợp hôn kia."
Lời này làm cọng rơm cuối cùng của hắn bị đánh bay. Tạ Đạo Chi rõ ràng cảm thấy trái tim mình, nhảy ra một chữ "Hận".
"Yến Tam Hợp, niệm này ta không thay đổi, ta sẽ trơ mắt nhìn Yến gia các ngươi xui xẻo."
"Nhánh này của Tổ phụ ta, ngoại trừ ta ra thì đã không còn ai khác, nhưng mà..." Yến Tam Hợp chuyển đề tài: "Có canh thiếp hợp hôn này tức là đã cưới, không phải nạp, nếu như không có hưu thư(giấy ly hôn), Tạ gia các ngươi đừng hòng trốn thoát!"
"Phụ thân!"
"Lão gia!"
Tạ Nhi Lập và Tạ tổng quản chợt kêu lên.
Tạ Đạo Chi rùng mình một cái, trong lòng như có sóng thần.
Yến Tam Hợp nhìn chằm chằm vào mắt hắn, nhẹ nhàng hỏi: "Nói cho ta biết, vì sao hận ông ấy!"
"Tại sao ư?"
Trên mặt Tạ Đạo Chi hiện ra biểu cảm cực kỳ đau đớn.
Vết sẹo chìm sâu dưới đáy lòng đột nhiên bị xé mở, dù hắn là nhân vật ghê gớm cỡ nào, có làm quan cao hơn nữa thì vẫn rất đau đớn.
Sau khi phụ thân thân sinh qua đời, nhà hắn nghèo đến mức trống rỗng, đến tiền làm tang lễ cũng phải đi mượn.
Mẫu thân hắn xinh đẹp, tuổi còn trẻ đã làm quả phụ, trong thôn có bao nhiêu nam nhân muốn có được người thì có bấy nhiêu nữ nhân hận người.
Cuộc sống khắc khổ, mẫu tử hai người cũng chỉ có thể phiêu bạt lang thang.
Thời điểm khó khăn nhất thì không khác gì ăn mày, có thể ăn một miếng cơm no đã là tâm nguyện lớn nhất mấy năm Tạ Đạo Chi.
Bước ngoặt xuất hiện khi hắn sáu tuổi.
Mẫu thân quen biết với hạ nhân của Yến gia, kêu nàng vào làm công ngắn hạn cho họ, vì xinh đẹp lại biết được mấy chữ lên Yến Hành thu người vào phòng.
Không có tiệc rượu, không có kiệu cưới, chỉ cho mẫu thân mặc một bộ y phục mới.
Hắn thậm chí không biết mẫu thân mình tính là tục huyền hay là thiếp nữa.
Yến Hành xuất thân thế gia, còn làm quan, có tiền có quyền, viên phòng chưa tới vài ngày Yến Hành đã bắt hắn đổi thành họ Yến.
Lý do rất đơn giản: ngươi ăn của Yến gia, uống của Yến gia, Yến gia chính là trời của ngươi.
Trong lòng hắn một trăm lầm không muốn nhưng vì được ăn no nên chỉ có thể làm theo.
Đổi họ rồi, Yến Hành cũng không vừa mắt hắn, lúc nào cũng nghiêm khắc bắt bẻ, chỉ cần hắn phạm chút sai lầm thì sẽ bị đánh.
Bởi vì không danh không phân, hắn thậm chí còn không có tư cách lên bàn ăn cơm.
Mẫu thân cũng bởi vì hắn mà bị Yến Hành mắng không biết dạy con, phải sống cẩn thận từng li từng tí trong nhà, thấp kém hơn bất cứ ai.
Mà hắn là kẻ ăn bám, cho dù bị mấy đứa con trai Yến Hành khi dễ người đầy vết thương cũng không dám rên một tiếng.
Mẫu thân trông mong hắn có tiền đồ, muốn cho hắn vào Yến gia đọc sách, Yến Hành không đồng ý, mẫu thân phải quỳ gối trong tuyết đau khổ cầu xin.
Suốt một ngày một đêm, người cứ quỳ như vậy, mãi đến khi lạnh quá ngất đi thì Yến Hành mới chịu.
Năm sáu tuổi, hắn lần đầu tiên cảm nhận được quyền lợi và gia thế có thể ép người khác cúi đầu.
Hắn vuốt ve bàn tay lạnh như băng của mẫu thân, một giọt nước mắt cũng không thể chảy ra, chỉ âm thầm thề trong lòng, nhất định phải chăm chỉ đọc sách, nhất định phải có được công danh.
Suốt hai năm, hắn mỗi ngày chỉ ngủ hai ba canh giờ, dù cho trời lạnh thấu xương, cho dù là giao thừa, hắn cũng một mình ở dưới đèn khổ học.
Ngay khi hắn một lòng cho rằng chỉ cần mình cố gắng thì có thể thay đổi vận mệnh, để cho người Yến gia coi trọng mẫu tử hắn hơn một chút, để Yến Hành không có lý do gì đuổi hắn và mẫu thân ra ngoài.
Hắn mãi mãi nhớ kỹ ngày hôm đó.
Tuyết rơi rất lớn, Chu Môn phía sau "cạch" một tiếng khép lại, nước mắt nóng hổi từ trong hốc mắt mẫu thân chảy xuống.
Người khóc không thành tiếng.
Khoảnh khắc đó, hắn hận Yến Hành đến tận xương tủy.
Hắn thề, một ngày nào đó phải giẫm Yến Hành dưới lòng bàn chân, báo mối thù nhục nhã này.
"Yến Tam Hợp!" Ánh mắt Tạ Đạo Chi nhìn nàng như ăn thịt người: "Đây là bộ mặt thật của hắn, ta không nên hận sao? Không nên sao!"
![](https://img.wattpad.com/cover/358377870-288-k155108.jpg)
BẠN ĐANG ĐỌC
[Phần 1] Quỷ đoản mệnh nhà họ Tạ sống lâu trăm tuổi rồi
General FictionQuỷ đoản mệnh nhà họ Tạ sống lâu trăm tuổi rồi Tác giả: Di Nhiên Giới thiệu: Truyền thuyết nói rằng, quan tài của người chết không khép lại được là do lúc sống vẫn còn niệm, thời gian lâu dầu niệm sẽ thành ma, nếu không hóa giải được thì con cháu sẽ...