Summary:
Lời khuyên từ gia đình.
21
Mito không nói với Gon rằng phòng ngủ đang đợi cậu, nhưng điều đó quá rõ ràng. Khung giường được làm bằng gỗ lũa xếp thành lưới, ga trải giường có màu xanh lá cây thợ săn ưa thích. Có một chiếc bàn để vẽ, một chiếc ghế êm ái cạnh cửa sổ, những bức tranh về hòn đảo trên tường và một ít đồ đạc cậu để lại được sắp xếp trên những giá sách.
"Phòng tắm ở phía bên kia hành lang," Mito nói với cậu. "Mọi thứ cháu cần đều ở trong đó. Cháu có muốn dì gọi dậy vào buổi sáng không?"
"Vâng. Ngay khi Komugi tỉnh dậy nhé dì."
"Được rồi. Ngủ ngon nhé cháu yêu."
"Cảm ơn dì Mito," Gon nói và cúi xuống ôm dì. "Cháu xin lỗi vì không thể ở lại lâu hơn."
"Không sao đâu Gon. Cháu đã làm rất nhiều điều cho chúng ta. Và dì nghĩ... à, dì nghĩ chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau thôi."
Tim Gon như thắt lại. "Xin đừng hiểu lầm," cậu nói, "nhưng đó chính là điều cháu lo sợ."
Mito đẩy cậu ra xa. "Đó không phải là ý dì. Hãy nhìn xem, dì hoàn toàn không có lý do gì để nói điều này, ngoại trừ trái tim dì nói rằng đó là sự thật: Ý dì là rồi tất cả chúng ta sẽ gặp lại nhau. Và dì sẽ chào đón Killua với vòng tay rộng mở."
"Cháu không nghĩ mình xứng đáng với tình yêu của dì, Mito," Gon run rẩy nói.
"Ngược lại mới đúng. Cháu xứng đáng với mọi điều tốt đẹp mà thế giới mang lại. Đừng mất niềm tin." Gon gật đầu, Mito hôn lên trán cậu rồi quay ra.
*
Gon thấy mình đã trở lại khu vườn của lâu đài nơi trước đây đã nói chuyện với Killua trong mơ. Tuy nhiên, bây giờ mọi thứ đã khác. Màu xanh dịu ngọt của mùa hè đã qua lâu rồi, thậm chí cả mùa thu tàn lụi cũng chỉ còn là kỷ niệm. Mùa đông đã chiếm đóng khuôn viên lâu đài. Những chiếc lá còn sót lại của bụi hoa hồng đã khô và ngả màu nâu, những cánh hoa từng rực rỡ rụng xuống, đen sì vì mục nát và phủ đầy sương giá.
Gon ngửa đầu ra sau kêu lên: "Killua!"
Không có câu trả lời nào ngoài tiếng gió rít qua những cành trơ không lá, tiếng xào xạc của những chiếc lá cuối cùng còn bám vào mộ.
Gon quay về phía lâu đài, cũng tối tăm và thiếu sức sống như khu vườn. Cửa trước mở toang, đung đưa trong gió lạnh. Cậu bước vào trong. Tiền sảnh tối om, lò sưởi chẳng còn gì ngoài tro tàn. Đi ngang qua các hành lang của lâu đài, Gon thấy chúng phủ đầy bụi, mạng nhện và lá khô thổi vào qua những cánh cửa sổ vỡ. Những ngọn nến chưa được thắp sáng, sự im lặng trống rỗng đến mức Gon biết mình là sinh vật sống duy nhất ở đó.
Cậu đến trước cửa thư viện, tự mình đẩy cửa mở. Senritsu, Wing và Cheadle chỉ còn là những bộ xương trơ trụi, vô hồn, những chiếc lá rụng của họ vỡ vụn thành cát bụi. Mưa đã lọt vào qua kính vỡ của mái vòm, tạo thành những vũng nước xanh nhầy nhụa trên sàn nhà. Những hàng sách vô giá bị ẩm ướt, giá sách cong vênh dưới sức nặng của chúng.
BẠN ĐANG ĐỌC
Killugon - Trans | The Fatal Rose
FanfictieSinh nhật lần thứ 18 của Killua Zoldyck, cũng là ngày anh sẽ tiếp quản tài sản và điều hành gia đình từ cha mình - lãnh chúa Zoldyck hiện tại. Thế nhưng, anh trai anh, Illumi, một pháp sư quyền năng, thách thức anh quyền thừa kế. Nhưng khi Killua từ...
