Chapter 15

212 19 2
                                        

Summary:

Hi vọng.

14

Không lâu sau, một ngày của Gon bắt đầu có nhịp điệu: gặp Killua vào buổi sáng, vẽ anh khi họ nói chuyện. Bữa trưa của họ dần cũng có sự tham gia của Alluka. Cô bé và Killua rõ ràng thương nhau sâu sắc, và Gon nhận ra việc nhìn họ vừa đáng yêu lại vừa buồn, vì họ khiến cậu nhớ đến hình ảnh chính mình và Komugi. Gon có thể liên tưởng đến sự bảo vệ quyết liệt của Killua dành cho em gái mình, nhưng cũng là sự tuyệt vọng không nói thành lời trong mắt anh khi anh xoa đầu cô và vương lại trong tay một nắm lá: một lời nhắc nhở rằng nỗi đau của anh không chỉ giới hạn đơn thuần trong cơ thể. Gon nhớ lại cảm giác khi chứng kiến ​​cảnh Komugi lên cơn sốt, thở hổn hển mà bản thân hoàn toàn không thể giúp được gì được.

Sau bữa trưa, Killua sẽ nghỉ ngơi, trong khi Gon vẽ hoặc đọc sách, học hoặc chơi với Alluka. Khi những vết bầm tím của cậu mờ đi, Gon nhờ Nanika gửi tin nhắn cho gia đình. Dù cô không thể mang những thông điệp vật lý, nhưng Gon gửi gắm tất cả những gì cậu muốn nói với họ qua hình ảnh, mong họ đủ tin tưởng để đón nhận chúng. Một ngày sau, cô trở lại với đầy ắp những hình ảnh từ họ, tất cả đều tràn ngập tình yêu.

Gon cảm thấy nhẹ nhõm khi thấy rằng gia đình mình không còn sống trong căn hộ tồi tàn ở Belsonso nữa, mà trong một ngôi nhà nhỏ bên bờ biển với một khu vườn bé xinh. Tất cả bọn họ đã không còn cái vẻ cau có vì không bao giờ được ăn đủ no, và những vết thâm quầng vì kiệt sức đã biến mất dưới đôi mắt của Mito. Abe dành thời gian của mình trên chiếc xích đu ngoài hiên hoặc trong một căn phòng quét vôi trắng đầy nắng, và Komugi với gương mặt đầy sức sống dường như đã kết bạn: một cậu bé vạm vỡ, ăn mặc trang trọng, người hay chơi Gungi với cô. Cô bé thành thạo chúng một cách không thể ngờ.

Đôi mắt Gon đẫm lệ khi hình ảnh mờ đi và Nanika trở lại với Alluka. Gon cảm thấy những ngón tay của Alluka luồn vào tóc mình. "Có chuyện gì sao?" cô lo lắng hỏi.

"Không. Không hề. Anh nợ anh trai em rất nhiều."

Alluka lắc đầu. "Anh không nợ anh ấy bất cứ điều gì cả. Anh ấy rất vui khi được giúp đỡ họ. Và cả anh nữa."

Gon thở dài. "Anh chỉ ước anh có thể giúp ngược lại cho anh ấy."

"Anh thật sự đang giúp anh ấy mà."

"Tất cả mọi người đều nói như vậy với anh, nhưng anh chắc chắn không cảm thấy vậy."

"Anh đang giúp anh ấy bằng cách trở thành bạn của anh ấy. Anh ấy chưa bao giờ có bạn trước đây."

Gon ngước lên nhìn cô ngạc nhiên. Họ ngồi trên đồng cỏ bên ngoài vườn hồng, và gió thổi tung những chiếc lá của cô bé, tạo nên những cái bóng mỏng manh trên khuôn mặt. Vẻ mặt cô xa xăm, đượm buồn. "Chắc hẳn anh ấy phải có bạn trước khi dính lời nguyền," Gon nói. "Anh ấy nói Canary là một người bạn thời thơ ấu."

Alluka lắc đầu. "Không hẳn. Cô ấy không thể, bố mẹ không cho phép điều đó. Không ai trong chúng em có bạn."

"Tại sao không?" Gon hỏi.

Killugon - Trans | The Fatal RoseNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ