Summary:
Gon về nhà.
20
Lần này, Gon nhận thức rõ từng phút của chuyến đi từ lâu đài về thành phố, mặc dù vẫn không thể tìm lại được hành trình ra khỏi núi nếu mạng sống của cậu phụ thuộc vào nó.
"Anh có đánh thuốc mê tôi và dì Mito khi chở chúng tôi lần trước không?" Gon hỏi Leorio khi họ đi qua ngôi làng đầu tiên, khoảng một giờ sau chuyến đi: một ngôi làng mà Gon chưa từng thấy trước đây.
Leorio càng đánh giá cao khi cậu không nói vòng vo mà đánh thẳng vào vấn đề, "Đúng. Đại loại thế. Đó là phép thuật, tôi thì không làm được, nhưng tôi đã mở nắp chai và để cậu hít nó. Để bào chữa cho chính mình, có người ép tôi làm điều đó."
"Killua ép anh sao?"
Leorio khịt mũi. "Killua sẽ không bao giờ nghĩ tới điều đó. Là Kurapika."
"Tại sao?"
"Để đảm bảo rằng Mito sẽ không quay lại cùng với bọn du côn và vũ khí." Leorio liếc nhìn Gon, người khăng khăng muốn ngồi ở ghế trước cùng anh. "Điều đó, xét đến khi mọi chuyện diễn ra, tôi có thể nói là hợp lý."
"Tôi đâu phải là du côn," Gon chỉ ra, "và thứ nguy hiểm nhất tôi mang theo bên mình là cái gọt bút chì."
"Chắc chắn rồi, nhưng Kurapika không biết Mito có thể làm điều gì. Và nói cho chính xác thì, cậu đã chứng minh quan điểm của cậu ấy khi xuất hiện tại đây thay dì của mình."
Gon cười lớn. "Tại sao? Anh ấy nghĩ tôi sẽ làm gì?"
"Giết chết Killua," Leorio nói, giọng nghiêm túc chết người.
"Cái gì cơ?" Gon hỏi, quay sang anh với vẻ kinh ngạc.
"Chắc chắn là cậu có động lực."
"Chết tiệt," Gon lẩm bẩm, tự hỏi liệu họ có sợ hãi như nhau không.
"Killua có thể đang sống trong một khung thời gian kỳ diệu," Leorio tiếp tục, "nhưng cậu ấy vẫn chỉ là người bình thường—một người thường mong manh."
Tất nhiên Gon biết điều này; cậu ôm Killua trong vòng tay mỗi ngày, lắng nghe những hơi thở nhọc nhằn và những lời huyên thuyên ác mộng trong bóng tối. Chưa hết, nghe những lời được anh nói ra khiến cậu rung sợ đến tận xương tủy. Ngay cả trước khi họ gặp nhau—thật ra, kể từ khi dì Gon về nhà với câu chuyện kỳ quặc của đi ấy—Killua dường như bất khả chiến bại, vĩ đại hơn cả cuộc sống. Nhưng anh thật sự không như thế, cũng như Gon. Ít hơn, nếu có, bởi vì anh ấy đang ốm. Nếu đêm đầu tiên xảy ra đánh nhau, Gon có thể đã khiến anh bị thương nặng. Tệ hơn cả thế. Gon rùng mình khi nghĩ đến điều đó.
"Vậy là cậu có thể hiểu tại sao Kurapika lại lo lắng," Leorio nói khô, rõ ràng đã đọc được biểu cảm của Gon.
"Vâng. Nếu Killua chết thì Kurapika cũng vậy."
Leorio nhìn cậu qua cặp kính tròn nhỏ, nỗi thất vọng hiện rõ trong đôi mắt đen tốt bụng của anh. "Thật sao Gon? Cậu có thực sự nghĩ rằng Kurapika đang lo lắng về việc cứu lấy chính mình không?"
BẠN ĐANG ĐỌC
Killugon - Trans | The Fatal Rose
Fiksi PenggemarSinh nhật lần thứ 18 của Killua Zoldyck, cũng là ngày anh sẽ tiếp quản tài sản và điều hành gia đình từ cha mình - lãnh chúa Zoldyck hiện tại. Thế nhưng, anh trai anh, Illumi, một pháp sư quyền năng, thách thức anh quyền thừa kế. Nhưng khi Killua từ...
