Sau trận khóc tức tưởi ở phòng giáo vụ, Kim Taehyung em vẫn ngoan cố đi học với chiếc bụng đã trống không được gần ba ngày trời.
Thời tiết sau xuân rất khó chịu, nhất là khi nắng gắt xuyên qua từng kẻ lá, chiếu thẳng vào bề mặt kính của cửa sổ giữa các tầng. Tiếng giãn nở của mái tôn, tiếng chim chóc ríu ra ríu rít, tiếng giảng viên luyên thuyên về bài học của mình.
Ai ngồi trên lớp cũng phải buồn ngủ đến đổ gục.
Riêng tiết của Jeon JungKook thì lại khác, gã hôm nay trông có vẻ hào hứng hợn bình thường, mang theo rất nhiều tài liệu quý giá mà bản thân vừa thu được sau gần ba năm tìm kiếm.
Thấy gã vui vẻ giảng giải về môn học nhàm chán này, Kim Taehyung tuy ngoài mặt bảo không thích gã nữa, nhưng ánh mắt em lại rõ ràng hơn tất cả.
Nếu đã không thích gã nữa thì sao lại phải tuyệt thực, không quan tâm gã nữa thì sao lại muốn gã thôi hiểu lầm mình.
Kim Taehyung em mâu thuẩn thật đấy.
"Kim Taehyung!"
"..."
"Kim Taehyung!!!"
Lúc này thì Jeon JungKook gã chẳng rõ lý do gì lại chọn cách làm khó em. Vẻ mặt nghiêm túc, gọng mắt kính được gã ấn sát vào sóng mũi, thẳng lưng ở trên bục giảng, chỉ tay rồi gọi đích danh em đứng lên trình bày.
"Ah... dạ.. thầy.."
Kim Taehyung bất ngờ bị gọi tên, em nhỏ bối rối, cả người nhanh chóng rơi vào trạng thái khó xử, đôi bàn tay run rẩy huơ loạn trên không trung.
"Nãy giờ tôi nói gì, anh có nghe thấy rõ không?"
Jeon JungKook dựa vào việc mình là giảng viên, gương mặt không hề biến sắc nhưng chẳng che giấu được ý tứ xấu xa trong đầu.
Gã là đang muốn trừng phạt em.
"Em... rõ..."
"Thuật lại."
"Em..."
"Rõ thì thuật lại."
Phóng lao thì theo lao, Jeon JungKook liên tục gặn hỏi người đang loạn choạng vịnh lấy thành bàn giữ thăng bằng. Sắc mặt tái mét của Kim Taehyung giờ phút này còn khó coi hơn gương mặt như giấm chua của gã vào mấy hôm trước.
Cả phòng học vì sự trì trệ của em, cùng sự cố chấp của gã, để mặc cho thời gian trôi qua đã hơn mười phút đồng hồ.
"Được rồi, anh ngồi xuống đi."
"Vô tích sự thì đừng mất tập trung nữa."
Câu nói vô ý này thật sự chạm đến lòng tự trọng của người khác đó.
Jeon JungKook biết mình có phần hơi nặng lời, bèn tìm cách lén lút đảo mắt vì chột dạ, lại nâng gọng kính lên mà dò xét thái độ của đối phương.
Quái lạ, Kim Taehyung em rõ ràng từ trước đến giờ chưa từng để ai quá phận với mình yên ổn được lâu, nay bị gã mắng cho tan tát vẫn không cãi lại một câu nào.
Jeon JungKook đến phục em rồi, sao em lại không phản ứng thái quá như trước kia bản thân thường làm nhỉ?
Sao không nóng giận, không thất thường, không làm khó gã đi.
BẠN ĐANG ĐỌC
tesoro.kookv
Fanfiction"Đến khi nào em mới ngừng tán tỉnh tôi đây Taehiongie?" "Khi thầy chịu tán cho em tỉnh." 21+ có chứa nhiều hình ảnh nhạy cảm
