Kim Taehyung yếu ớt, cả người run lên lẩy bẩy, vô lực đăm ra bất khả kháng trong vòng tay của kẻ đê tiện phía sau.
Gã vẫn đâm rút như một cỗ máy, không phải vì sự hưng phấn bộc phát nhất thời khiến gã mất đi lý trí, mà là vì tính khí nóng nảy của bản thân đang áp chế lấy tâm trí gã, ép bản ngã xấu xa sâu trong lòng gã làm ra điều tồi tệ này.
Những khi cảm nhận được sự đe dọa bởi các vệ tinh vây quanh em ấy, chúng làm Jeon JungKook gã đây không tài nào bình tĩnh được.
Em là của gã.
Mãi mãi thuộc về gã.
"Đủ rồi... dừng lại đi, em xin thầy..."
"Đủ sao? Vậy lúc em để tên đó nắm tay, để tên đó hôn em, sao em không biết đủ?"
Jeon JungKook nhễ nhại mồ hôi, dùng lực tụ vào một điểm, liên tục thúc đẩy ép người nhỏ oằn mình kêu la.
"Thầy... em... không có.."
Máu đỏ mon men nhảy dọc theo mép đùi trong, đọng lại dưới gót chân nhón cao của người nhỏ. Ánh mắt em dại đi, cơn đau thắt dữ dội ở bụng quặn lên từng hồi, báo hiệu một dự cảm không lành sắp sửa ập tới.
"JEON JUNGKOOK!"
"?"
"Ba..."
Đúng như những gì Jung Hoseok mong muốn. Kim NamJoon đã đến trường ngay trong tức khắc, sau khi ông nhận được bức ảnh mà hắn nặc danh gửi qua.
Chuyện gì đến cũng đã đến, Kim NamJoon ra tay đánh Jeon JungKook gã trọng thương, ông đánh nhiều đến mức mặt mũi gã đều đã bị bầm dập, nhầy nhụa bởi màu máu.
Và nếu như không có sự cầu xin khẩn thiết của con trai mình, cùng những dòng nước mắt rơi lã chã, kèm cả tiếng khóc xé lòng xé dạ đó, có lẽ ông đã thực sự giết chết gã.
Giao Jeon JungKook cho cảnh sát toàn quyền sử lý và tìm ngay vài người bạn làm luật sư, ông chọn trường hợp của gã làm gương, giải quyết triệt để tình trạng bôi bát của ngành giáo dục hiện tại.
Mặc cho cái quỳ gối, cái dập đầu đến toét cả da của con trai mình, lần này ông quyết không nhân nhượng với loại người như gã.
"Ba... đừng làm hại anh ấy..."
"Lỗi là ở con..."
"Do con cả..."
Trong lúc Kim Taehyung kiệt sức và ngất đi vì mất máu, Kim NamJoon cũng vô tình biết được đứa con yêu dấu của ông lại đang có mang. Cái thai hiện nay đã tròn bốn tháng với tay chân nhỏ xíu, đang không ngừng ngoe nguẩy trong chiếc bụng hơi lúp lúp của con mình.
Bàng hoàng có, thất vọng có.
Chỉ trong một chốc lơ là, mọi thứ dường như đã sụp đổ trước mắt ông.
Đứa nhỏ mà ông đã từng thề với vợ sẽ nuôi nấng nó thành tài. Nhất định sẽ yêu thương nó, bao bọc nó đến một vết xước cũng không có.
Nay được hay tin nó có mang, tay chân ông bũn rũn, không thể tiếp nhận ngay được điều kinh khủng vừa rồi.
Chờ cho đến khi thằng bé tỉnh dậy, Kim NamJoon ông chẳng nói chẳng rằng, ra lệnh cho vệ sĩ đưa em về nhà bằng được, cưỡng ép là điều khó tránh khỏi.
BẠN ĐANG ĐỌC
tesoro.kookv
أدب الهواة"Đến khi nào em mới ngừng tán tỉnh tôi đây Taehiongie?" "Khi thầy chịu tán cho em tỉnh." 21+ có chứa nhiều hình ảnh nhạy cảm
