Ăn xong cơm tối, Vương Nhất Bác trực tiếp vào phòng bếp dọn dẹp, thật ra những việc này có thể nhờ người giúp việc làm nhưng cậu sợ như vậy thì quá phiền. Hơn nữa cậu cũng không phải là người chỉ biết ngồi chờ người khác đưa cơm đến tận miệng, thỉnh thoảng làm chút việc sẽ cảm thấy vui vẻ. Đem cái chén cuối cùng bỏ vào tủ, cậu mới thỏa mãn đi ra, từ từ lên phòng ngủ lầu hai.
Nhìn quanh phòng ngủ một vòng vẫn không tìm được bóng dáng ông xã, Vương Nhất Bác nghi ngờ nhíu mày một cái, lúc này không ở trong phòng đợi cậu ngủ, lại đi đâu rồi? Chẳng lẽ ở thư phòng? Vương Nhất Bác ôm một bụng đầy nghi vấn đi tới thư phòng, mở cửa thì quả nhiên nhìn thấy một người đàn ông anh tuấn khoác áo choàng tắm đen đang nghiêm túc ngồi trước bàn đọc sách, ngón tay thon dài giống như nghệ sĩ Piano nhẹ nhàng lật xem văn kiện trên bàn, động tác vô cùng cẩn thận tỉ mỉ.
Vương Nhất Bác đang chìm đắm trong bộ dáng chuyên chú làm việc của anh, gương mặt si mê, hèn chi người ta luôn nói đàn ông khi làm việc có sức quyến rũ nhất. Cậu cứ đứng ở cửa thư phòng như vậy, yên lặng nhìn Tiêu Chiến đang cố gắng làm việc tâm tình vui vẻ, khoé môi khẽ cong lên. Chợt nghĩ đến cái gì đó, Vương Nhất Bác xoay người ra khỏi thư phòng đi xuống phòng bếp.
Một lúc sau, Vương Nhất Bác cầm một tách cà phê nóng trở lại thư phòng, đến gần người đàn ông luôn làm cậu trầm mê.
Có lẽ làm việc quá chăm chú, khi Vương Nhất Bác đem cà phê đến trước mặt Tiêu Chiến thì anh mới chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn thiếu niên mình yêu thích, khóe miệng nở nụ cười, cánh tay nhẹ nhàng vòng ra trước ôm cậu vào trong ngực, anh theo thói quen tựa đầu trên vai cậu, ngửi hương thơm trên người cậu hoà với hương cà phê nồng nàn trên bàn sách, mệt mỏi trong nháy mắt giảm đi không ít.
Vương Nhất Bác ngồi trên đùi anh, đôi tay vòng chặt tấm lưng của anh, cặp mắt khẽ nheo lại, hưởng thụ bình yên giờ phút này, cảm giác này thật tốt, trong ngực anh rất thoải mái. Thật may trên thế giới này còn có một người cho cậu cái ôm ấm áp như vậy.
Tâm tình Tiêu Chiến đặc biệt tốt buông cậu ra, chuyển xuống ôm eo cậu, một tay cầm bút lật xem văn kiện trên bàn. Tình trạng này khiến Vương Nhất Bác nhớ tới những vị hoàng đế cổ đại, còn cậu giống như Yêu Phi làm rối loạn triều chính, trong lòng nhẹ nhàng cười một tiếng, hôm nay anh quá bận rộn, xong cơm tối còn phải xem tài liệu, đây là chuyện rất ít xuất hiện.
Nhìn anh càng lúc càng vùi sâu vào chồng tài liệu, trong lòng Vương Nhất Bác như trút được gánh nặng thở nhẹ một tiếng, cầm lấy cà phê đã không còn nóng đặt bên môi anh, thần sắc mong đợi.
Tiêu Chiến phê xong phần văn kiện cuối cùng, nhìn cà phê bên môi, khóe miệng chậm rãi nâng lên, tâm tình rất tốt uống vài ngụm, sau đó đem ly cà phê trong tay cậu để lại trên bàn, ôm tiểu mỹ nhân anh yêu tận xương tuỷ bước nhanh về phòng ngủ.
Mấy bước đã đến phòng ngủ, Tiêu Chiến đem Vương Nhất Bác trong ngực đặt lên giường, sau đó theo thói quen đè lên, lấy tư thế người trên người dưới chân thành nhìn cậu, giống như muốn xuyên thấu tận tâm hồn cậu.
"A, anh đừng làm rộn, chúng ta đi ngủ!" Vương Nhất Bác kêu lên một tiếng, đẩy người đàn ông trên người một cái, ở giai đoạn này dục vọng của đàn ông rất lớn? Nếu không tại sao mỗi ngày người đàn ông nào đó giống như quái thú đòi hỏi vô độ, bắt cậu thu phục còn vận động mỗi đêm khiến cả người đau nhức?
BẠN ĐANG ĐỌC
ZSWW_Vợ Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen
FanfictionTên gốc: Vợ Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen Tác giả: Quân Tử Hữu Ước Editor : ThanhThanh_0611 * Những chương đầu chủ yếu xoay quanh bạn nhỏ, chưa có sự xuất hiện của anh nhé!!!! Warning: Vì là chuyển ver từ ngôn tình nên sẽ có sinh tử văn...