"Đau!? Đau ở đâu cơ?"
Jimin có phần hoảng loạn khi người phía sau đột nhiên rên lên từng cơn đau đớn, Jungkook vẫn như thế, cố chôn đầu vào vai anh, bản thân lại không ngừng phát ra từng tiếng nức nở.
"Kh-không biết nữa, đột nhiên em thấy đau lắm."
Omega cố thoát khỏi vòng tay khỏe khoắn vẫn đang ghì chặt lấy mình, anh xoay người muốn nhìn xem tình trạng của Jungkook, lo lắng rằng hiện tại người kia đang không thoải mái ở điểm nào, nhưng alpha thì vẫn cực kỳ ngoan cố trong việc dùng tay siết chặt lấy eo anh.
"Ngoan nào, nếu cậu không buông tay thì làm sao tôi biết cậu đang khó chịu ở đâu chứ."
Hành động ban nãy của Jungkook đột nhiên có phần do dự, cậu dừng lại vài giây để suy nghĩ câu nói của Jimin rồi lại ngây ngô lên tiếng một cách đầy lo lắng.
"Nhưng nếu Kookie không ôm anh nữa thì Jiminie sẽ đau mất?"
"..."
Sao lại có một alpha ngây thơ thế cơ chứ.
Jimin nghĩ thầm trong lòng sau đó có hơi buồn cười lên tiếng.
"Kookie ôm như vậy đủ rồi, tôi không còn đau nữa đâu. Vậy nên ngoan nào, mau buông tay ra để tôi nhìn xem cậu bị làm sao."
Vòng tay mạnh mẽ của alpha dần được thả lỏng khiến Jimin cuối cùng cũng có thể dễ dàng xoay người về phía sau, ân cần nhìn xem alpha bên cạnh đang gặp phải vấn đề gì mà lại đột ngột phát ra những âm thanh đau đớn đến thế.
Nhưng rõ ràng thì trái với biểu cảm nhăn nhó, tội nghiệp trên khuôn mặt điển trai mà anh tưởng tượng, thì sự đáng yêu và tươi tỉnh hằng ngày của Jungkook lúc này lại khiến Jimin có phần nghi ngờ.
"Cuối cùng thì cậu bị sao đấy?"
"Em đau."
"Vậy thì đau ở đâu? Tôi thấy cậu lại giống như đang muốn lừa tôi thì phải."
Jimin đột nhiên nghiêm túc chất vấn làm mái đầu tròn tròn của Jungkook sợ đến mức phải ngày càng cúi thấp, bản thân dù khó khăn để nói nên lời nhưng vẫn cố gắng đáp lại.
"Chắc do Kookie có bệnh rồi, lúc nãy Jiminie đau thì tim Kookie cũng đau dữ lắm. Nhưng khi anh vừa bảo hông còn đau nữa thì chỗ này của Kookie cũng tự khỏe lại luôn."
"..."
Jungkook vừa rầu rĩ trình bày, vừa đưa tay đặt lên phần ngực trái của bản thân, nơi ban nãy tuy đau đớn dữ dội nhưng hiện tại lại có cảm giác như trước kia chưa hề tồn tại.
"Kookie nghĩ mình không xong rồi, mọi người đều bảo đầu Kookie có vấn đề nhưng bây giờ chỗ này cũng thế luôn."
"..."
Đột nhiên giữa dãy hành lang rộng lớn và nguy nga của tòa lâu đài lớn nhất đàn Jeon, một alpha ngây thơ lo lắng rằng bản thân mắc bệnh, một omega đứng đực ra như tượng sau câu nói của alpha đó, cảnh tượng lúc này buồn cười đến mức không biết nói gì hơn.
Lời nói ngây ngô của Jungkook vậy mà lại thành công khiến Jimin đỏ mặt, anh ngại ngùng vô cùng vì nếu đổi lại là người khác nói, đó chẳng phải sẽ là một lời tán tỉnh hết sức lộ liễu sao.
BẠN ĐANG ĐỌC
Märchen? Luckily it's not |KookMin|
FanfictionSummary: Jungkook là con trai duy nhất của thủ lĩnh đàn Jeon, vóc dáng là một alpha trưởng thành đầy dũng mãnh nhưng trí óc thì chỉ như một đứa trẻ. Jimin là một omega đơn độc "bị" đàn của mình xem như món đồ cống phẩm để giữ mối hòa hảo giữa hai...
