Một lực đạo mạnh mẽ siết lấy cổ tay mảnh khảnh, kéo cả cơ thể Jimin vật xuống giường chẳng chút thương tiếc, mấy bông hoa xinh đẹp được bện trên tóc cũng vì thế mà rơi xuống, điểm lên tấm chăn đen một màu trắng tinh khiết và nổi bật. Khí tức alpha tràn ngập trong không khí, xông thẳng vào khoang mũi một cách mạnh mẽ. Jimin nhũn cả người vì pheromone mùi gỗ đàn hương cháy khét đang ngày càng nồng nặc khiến mũi anh cay cay.
Omega run rẩy nhìn chằm chằm người trước mặt, cả lõi sói trong anh cũng đang hoảng loạn một cách mất kiểm soát khi đối diện với khí tức mạnh mẽ từ người bạn đời tương lai của nó. Alpha đang đè trên người Jimin cực kỳ to lớn, cơ bắp cuồn cuộn và những vết sẹo minh chứng cho từng trận chiến đầy tự hào trước đây, được giấu phía sau bộ lễ phục xộc xệch nhăn nhúm. Ngay cả những phụ kiện trên mái tóc đen óng cũng chẳng còn ở vị trí cũ mà đã rối tung và lộn xộn hết cả.
"J-Jungkook... Bình tĩnh lại nào..."
Jimin lắp bắp sợ hãi, trái tim căng thẳng đập rộn rã tưởng chừng có thể nhảy khỏi lồng ngực bất kỳ lúc nào. Khi còn ở đàn Park, chưa một alpha nào dám lại gần anh, tất nhiên không phải vì sợ, họ chẳng bao giờ đặt một omega vào mắt, đám sói kệch cỡm ấy chỉ đang kiêng dè cái thân phận hoàng tử mục rỗng của anh mà thôi. Jimin biết rằng chính anh cũng chẳng sợ thứ pheromone mà nhiều người vẫn bị nó điều khiển giống như những thành phần omega trong đàn.
Thế nhưng khi đứng trước một con sói lạ như Jungkook, trước thứ mùi gỗ đàn hương cháy khét đang ngày càng nồng đậm thì Jimin mới cảm nhận được thế nào là sự bất lực và phục tùng. Lõi sói trong anh tru lên mỗi lúc Jungkook gầm gừ, nhưng tuyệt nhiên nó không hề kháng cự, alpha trong Jungkook hành động đầy thống trị khi cậu vạch một bên áo của anh rồi cắn thật mạnh xuống bả vai, răng nanh sắt nhọn cắm sâu vào da thịt, chạm đến dòng máu cao quý của vị hoàng tử đàn Park khiến omega rít lên vì đau đớn.
"A-Alpha... Bình tĩnh lại đi mà, làm ơn."
Jungkook buông tha cho bả vai đã rỉ máu, đưa lưỡi liếm láp lên vết răng đã ứa ra những tia đỏ thẫm tanh tưởi. Jimin ngửi được mùi kim loại trong không khí trộn lẫn với từng tế bào hoa diên vĩ không ngừng được Jungkook lấp đầy buồng phổi.
Vị alpha vẫn cứ ghì chặt lấy Jimin, dụi mái tóc đính đầy phụ kiện vào hõm cổ anh, không ngừng nuốt lấy từng đóa diên vĩ như một cách tự trấn an bản thân, thứ mùi thuần khiết, tươi mát ấy như đang thanh tẩy từng đốt xương ống tủy của người alpha trẻ tuổi. Những chi tiết nhỏ sắt nhọn của đống phụ kiện liên tục cứa vào cổ Jimin, để lại vài đường trầy xước.
"Ngoan nào... Ổn rồi, ổn rồi mà."
Omega cố vỗ về Jungkook dịu dàng hết sức có thể, pheromone hương hoa diên vĩ tinh khiết tiết ra như một sự an ủi ngày càng nhiều. Thành công xoa dịu lõi sói bên trong của hoàng tử Jeon, nhịp thở cũng bắt đầu ổn định, cậu giờ đây như mất hết sức lực, toàn bộ trọng lượng của cơ thể nằm đè lên con người nhỏ bé phía dưới.
Omega tội nghiệp thở phào nhẹ nhõm, thế nhưng chưa được bao lâu thì Jungkook lại nhổm dậy, trực tiếp nhìn anh bằng ánh mắt chết chóc làm cho Jimin sợ hãi rụt người, cậu chỉ tay lên đầu mình rồi lầm bầm.
BẠN ĐANG ĐỌC
Märchen? Luckily it's not |KookMin|
FanficSummary: Jungkook là con trai duy nhất của thủ lĩnh đàn Jeon, vóc dáng là một alpha trưởng thành đầy dũng mãnh nhưng trí óc thì chỉ như một đứa trẻ. Jimin là một omega đơn độc "bị" đàn của mình xem như món đồ cống phẩm để giữ mối hòa hảo giữa hai...
