CHƯƠNG 46

125 23 6
                                        

Cộc cộc...

- Thái Lai à, có chuyện gì thế? Tớ nghe tiếng súng trong phòng này. Cậu đừng có làm càn nha.

- Không có gì đâu Minh Hạo. Bắn chỉ thiên dọa bông hoa nhỏ xíu thôi.

- Ey, chơi gì kì vậy. Cậu ta là bảo bối của nhà hát đấy. Đừng có mà nghịch ngu, tớ không tha cho cậu đâu.

- Biết rồi. Không có gì đâu. Cho bọn tớ không gian riêng tư đi.

Minh Hạo cùng người làm bỏ đi, không biết rằng tình hình bên trong không giống lời Thái Lai nói. 

Một phút trước đó, khi họng súng đã chĩa thẳng vào đầu Thái Lai, anh nhanh chóng nhận biết được vấn đề, chộp lấy tay Hàn Bân kéo sang một bên làm chệch đường đạn. Anh bẻ tay khiến cậu đau mà buông cây súng, gỡ nốt tay còn lại của cậu khỏi cổ mình, vật ngược cậu nằm xuống, một tay khóa chặt hai tay cậu trên đầu, một tay bịt chặt miệng cậu.

Tiếng bước chân dồn dập bên ngoài, tiếng gõ cửa, tiếng Minh Hạo hỏi han. Anh điềm tĩnh trả lời, mắt vẫn không rời con người đang vẫy vùng bên dưới. 

- Ai ui... Đau!

Hàn Bân vùng vằng thoát được nửa cái miệng liền há to ngoạm một cú vào tay Thái Lai.

- Cũng biết đau cơ à? Thế có biết cảm giác bị kẹt lại trong biển lửa, bị bỏng hết một phần mặt, phải phẫu thuật để xóa vết bỏng, biết được tình cảnh của gia đình, biết được chủ mưu của vụ cháy và những lời tàn độc anh ta nói về mình. Anh có hiểu cảm giác đó không, tên khốn?

Ánh mắt tràn ngập sự giận dữ, nhưng khóe mắt đã bắt đầu dâng lên những giọt nước mặn, cậu khóc rồi. Anh chưa bao giờ chịu đựng nổi những giọt nước mắt của cậu. Anh muốn cúi xuống ôm cậu nhưng cậu vẫn cự tuyệt, chỉ đành thả cậu ra, để cho cậu có một không gian riêng.

- Em như vậy là sao chứ? Liệu có hiểu lầm gì không?

- Hiểu lầm? 

Cậu tức giận quăng ra mấy tấm ảnh cùng một chiếc hộp có vẻ là máy ghi âm. Tấm ảnh chụp anh ngồi nói chuyện với Thư Kỳ với gương mặt tươi cười. Anh mở chiếc máy lên, âm thanh vang vọng đích thực là giọng của anh.

"trẻ con, hay giận dỗi, giận rồi thì rất đáng sợ, sống phóng khoáng, thích mè nheo làm phiền người khác,..."

- Anh thấy tôi phiền phức nhưng không đành dứt ra liền tìm cách giết tôi chứ gì? Tôi chết rồi thì có thể đường đường chính chính đến với cô ta. Đã vậy còn dụ dỗ ba mẹ tôi bán nhà bán xưởng bỏ về quê để không còn bất kì thứ gì của Ngô gia ở lại nơi này nữa.

- Em là nghe ai nói như thế? Đó không phải là sự thật.

- Lại tìm cách thuyết phục tôi sao? Đừng mong tôi sẽ tin anh thêm một lần nào nữa.

Vừa dứt lời, Hàn Bân rút từ cổ tay áo ra một con dao, nhắm thẳng ngực Thái Lai mà lao tới. Một cái nhíu mày khẽ, Thái Lai gạt phắt đường đi của cánh tay khiến Hàn Bân mất đà chúi sang một bên, con dao bị hất văng lăn ra mãi góc phòng. Anh thuận thế túm lấy eo cậu kéo vào lòng, dùng cả tay chân bao bọc lấy cậu. Cậu càng giãy giụa, anh càng ôm chặt hơn, quyết không để cậu thoát ra.

[TAEBIN] Kiến QuânNhững tác phẩm khiến độc giả say mê. Hãy khám phá bây giờ