CHƯƠNG 26

129 22 16
                                        

Nắng sớm xuyên qua những tán cây trơ trọi rọi thẳng vào mắt Thái Lai đánh thức anh dậy. Việc ngủ ngồi tựa đầu vào thân cây khiến thân thể anh có chút mỏi. Vươn mình xoay cổ, anh nhìn vào trong lều nhưng chẳng còn ai trong đó. Vị Cố tiểu thư kia không biết đã đi đâu với cái chân đau rồi.

Chẳng bận tâm mấy, Thái Lai đứng dậy dập tắt mấy vụn lửa cuối cùng, thu dọn lều và túi ngủ cất lại vào balo. Vừa lúi húi làm xong thì Thư Kỳ quay lại, trên tay đầy những quả dại chẳng biết hái được ở đâu.

- A-anh tỉnh rồi sao? Tôi dậy sớm nên có đi tìm thử mấy cái ăn được. Anh xem.

- Cố tiểu thư nên đọc nhiều sách thực vật hơn đi. 10 loại quả trên tay cô hết 7 loại là không ăn được rồi.

Nghe Thái Lai nói mà Thư Kỳ đỏ mặt xấu hổ, loay hoay bối rối không biết phải làm sao. Anh nhón tay lấy 3 loại quả ra khỏi đống quả lộn xộn kia, hất hàm.

- Vứt hết đống đó đi. Cô thấy mấy quả này ở đâu?

- Ở khe suối gần đây.

- Chỉ đường đi, cũng cần trữ thêm nước uống nữa.

Khoác balo lên vai, Thái Lai nối gót Thư Kỳ đi đến khe suối. Một người hái quả, một người hứng nước vào bình, làm được một lúc thì nghe tiếng động.

Thái Lai ra hiệu im lặng, phẩy tay ý bảo thấp đầu xuống, bản thân thì nhẹ nhàng kéo cây súng trường ra trước ngực, chân dò dẫm lại gần Thư Kỳ. Có tiếng người, là bọn Nhật hôm qua. Dù lúc đó trong cơn hoảng loạn nhưng Thư Kỳ vẫn có thể ghi nhớ được giọng của đám người kia.

- Chính là bọn người đó, bọn Nhật hôm qua đuổi bắt tôi.

Cô thấp giọng báo cho Thái Lai. Chợt nhận ra khoảng cách giữa 2 người hiện giờ đang rất gần và từ vị trí của cô có thể thấy rõ yết hầu của người kia, cô bối rối đánh mắt về phía phát ra tiếng động.

- Cô hiểu bọn họ đang nói gì không?

- Có một chút. Hình như là cấp trên điều họ về đây để thực hiện kế hoạch gì đấy.

- Vậy thì đơn giản nhất chính là diệt gọn bọn chúng để cắt đứt kế hoạch thôi.

- D-diệt thế nào? Là giết người sao?

- Ừ. Đã cầm súng bao giờ chưa?

- Chưa.

- Tập cầm đi cho quen. Này, cầm lấy. Tròng ngón trỏ vào đây, thấy có người đến thì nhắm cho kĩ rồi bóp cò.

- Nhưng... nhưng... lỡ trúng anh thì sao?

- Thì đừng để trúng.

Thái Lai nói mà mặt tỉnh bơ, tay cầm chắc khẩu súng trường thủ thế chuẩn bị lao ra xả đạn. Thư Kỳ trước mấy lời táo bạo chỉ biết run rẩy cầm khẩu súng ngắn cầu nguyện không có tên nào đến gần mình.

Bọn Nhật đang tiến đến gần, cười nói với nhau như chưa hề phát hiện có người đang theo dõi. Thái Lai phẩy tay ra hiệu Thư Kỳ lùi lại, rút từ trong túi ra một trái lựu đạn, giật chốt ném về phía bọn chúng. Một tiếng nổ lớn cùng những tiếng la vang lên. Thái Lai lao ra khỏi chỗ nấp, xả đạn liên tục vào những tên còn đang đứng. Những tên còn sống sau một hồi định thần cũng xả đạn đáp trả, tiếng súng đạn cứ vang lên đinh tai nhức óc, đánh động cả một khu rừng.

[TAEBIN] Kiến QuânNhững tác phẩm khiến độc giả say mê. Hãy khám phá bây giờ