51

67 7 2
                                        

Sojang ngồi bệch xuống đất, lưng tựa vào máy in phía sau, đôi mắt ngạc nhiên nhìn Lisa.

Đương nhiên Lisa vẫn chưa lột cái váy của cô ta ra, dù sao thì đây cũng là ở công ty, cứ như vậy lột váy của cô ta ra thì không ổn. Lisa khoanh hai tay trước ngực, trợn đôi mắt tròn của mình lên một cách đáng sợ.

"Phu... Phu nhân..." Sojang không hiểu chuyện gì, sắc mặt tái miết nhìn Lisa.

Chaeyoung cầm mấy món đồ bị lột ra của Sojang, đi đến trước mặt Sojang, chán ghét trong giọng nói:

"Người ta sinh ra là một bản thể riêng biệt, còn cô lại thích đi làm bản sao của người khác, cô thích sao chép tôi lắm à?"

Sojang không dám khinh lớn trước mặt Lisa, nhưng với Chaeyoung, ả ta trừng lên đôi mắt tức giận, chối cãi:

"Ai làm bản sao của cô, ai sao chép cô cơ chứ? Cô nói như chỉ có một mình cô biết ăn mặc như thế vậy."

Lisa khoanh hai tay, ánh mắt từ trên cao giáng xuống, bộ mặt hung ác đáp lại:

"Đúng nha, trước đây rõ ràng cả Kim thị chỉ có mỗi Chaeyoung có phong cách như vậy, ở đây chỉ có một mình cậu ấy mới mặc như thế, cô như này là bắt chước theo rồi."

Chaeyoung liền nói thêm:

"Nếu mà muốn bắt chước phong cách thì tôi cũng không có ý kiến, hà cớ gì đến cái áo khoác này cũng giống của tôi thế? Cô thích đụng hàng với tôi lắm à?"

Ôi trời, thân sinh là một nữ nhi chân chính, Chaeyoung ghét nhất chính là chuyện đụng hàng với người khác. Đem áo khoác trong tay ném trả vào người Sojang, Chaeyoung gầm gừ đe doạ.

"Lần này là bài học cho cô đấy, đừng có mà làm bản sao của người khác nữa."

Nghe Chaeyoung nói vậy, Lisa buông xuống hai tay đang khoanh trước ngược, Chaeyoung xoay lại nhìn cô, gương mặt bắn ra mấy bông hoa hạnh phúc khoác vai Lisa đi trở về bàn làm việc.

Tán thưởng nói:.

"Ôi cục cưng, cục cưng của mình giỏi quá."

Cả hai trở về bàn làm việc, đến khi trưởng phòng Lee vào, đúng như lúc trước, ông ta gọi cô vào phòng làm việc.

Chaeyoung vuốt vuốt lưng Lisa, sau đó nâng gương mặt Lisa lên.

"Hất cái cằm lên thế này."

Hai bàn tay hai ngón banh hai mi mắt của Lisa ra.

"Rồi cậu mở to mắt như này này."

Xong rồi lại kéo hai đầu lông mày của Lisa giật giật, biến khuôn mặt nhỏ đáng yêu của Lisa thành một gương mặt rất chi là gợi đòn.

"Rồi nhướng lông mày lên như này, sau đó cứ mắng thẳng ông ta, có thấy các quý bà trong phim mắng người không, cứ việc mắng y chang vậy cho tớ."

"Ồ..." Lisa cũng gật đầu, đứng dậy đi về phòng trưởng phòng Lee, trước khi đẩy cửa vào, cô trừng lớn hai mắt, gương mặt hất lên đến tận trời.

Đi vào, trưởng phòng Lee nhìn thấy nét mặt kỳ lạ của Lisa, ông vẫn không quan tâm, bắt đầu bày văn khiển trách.

"Cô Manobal, tôi không biết phải nói như nào với cô nữa" 

Trưởng phòng Lee dáng vẻ chán chường ngán ngẩm lắc đầu.

Lisa rất tỉnh đáp lại: "Vậy thì đừng nói nữa, tôi nghe cũng thuộc lòng rồi."

Đến cả Chaeyoung còn thuộc lòng văn mẫu ấy nói chi đến cô ah, Lisa cũng lắc đầu rất chi là ngán ngẩm.

"Cô thấy mình có làm việc được không? Cứ lúc đi làm lúc nghỉ làm như thế?"

Trưởng phòng Lee nghiêm mặt hỏi, Lisa bậm bậm môi, nhớ lại lời Chaeyoung, gương mặt đang bình thường liền hất lên, hai mắt trợn to, cực kì hóng hách hai tay lại khoanh lại y như vừa rồi đối với Sojang.

"Rồi sao? Trưởng phòng Lee có dám đuổi việc tôi không? Nói gì thì nói, tôi vẫn là vợ của chủ tịch, trưởng phòng Lee có không thích đi chăng nữa thì cũng có gan đuổi tôi không?"

Trưởng phòng Lee sững người, thái độ chống đối lần đầu tiên của Lisa khiến ông ngạc nhiên, trong lòng nổi lên lo sợ.

Bởi vì sự thật cô cũng là phu nhân, lúc trước là do cô không phản kháng để mặc cho mọi người làm càng, đột nhiên cô phản ứng lại, nhất thời trưởng phòng Lee không biết phải làm sao.

"Cô..."

"Cô cái gì mà cô" 

Longing for the thaw - TaeliceNhững tác phẩm khiến độc giả say mê. Hãy khám phá bây giờ