Lisa tắm xong, khoác vào một chiếc váy ngủ có thể mặc được trong tủ quần áo, cô chải nhẹ qua mái tóc rồi bước ra ngoài. Vừa bước ra khỏi phòng, cô nghe tiếng người nói chuyện, âm thanh rất khẩn khoản. Lisa chậm rãi nhấc lên dép bông men theo vách tường, đến càng gần, cô nghe càng rõ giọng người phụ nữ, đó chính là giọng của mẹ Kim.
Lisa đứng bên vách tường bên cạnh cầu thang, cô nghe thấy âm thanh của mẹ bắt đầu nói chuyện, bắt đầu từ câu nói.
"Anh chị Kim..."
Lisa lặng người, chìm theo từng câu nói của mẹ, cô trầm tư theo giọng nói lúc thì uất ức, khi thì phẫn nộ, khi thì oán trách. Khi mẹ ngừng lại giọng run rẩy, Lisa bước ra khỏi vách tường để nhìn mẹ ở phía dưới, mẹ xoay lưng với người nhà họ Kim, mẹ vừa buồn vừa đau lòng lau nước mắt.
Lisa trơ mắt nhìn mẹ, nhìn mẹ Kim cũng rơi vào vực thăng trầm, nhìn Taehyung quỳ đó khẩn cầu mẹ cho anh một cơ hội.
Lisa thất thần, nước mắt cô từ mi mắt thẳng xuống hai hàng, nhìn dáng vẻ tự trách của mẹ.
Cô nghe rõ câu nói của mẹ, rằng cô của ngày hôm nay cũng là do mẹ mà ra, mẹ tự trách bản thân đã ép cô cho nên cô mới như thế. Bà cảm thấy có lỗi, cảm thấy hổ thẹn với chính bản thân đã quyết định sai lầm.
Lisa muốn chạy đến ôm lấy mẹ, muốn nói với mẹ rằng cô hoàn toàn không hề oán trách mẹ. Nhưng ở phía dưới có Taehyung, cô không dám bước mà chỉ đứng lặng người ở trên cầu thang.
Mẹ ngẩng đầu nhìn thấy cô, mẹ Kim cũng nhìn thấy cô, ngay khi mẹ Kim vừa vui mừng thốt lên.
"Lili, con..."
Mẹ Manobal đã nhanh chóng nâng mắt hướng về cô: "Con về phòng đi."
Lisa nâng mắt nhìn mẹ Kim, cô hướng bà một nụ cười khẽ, nhanh chóng nhìn sang ba Kim cũng vui mừng nhìn cô, cô tươi tắn nở ra một nụ cười xinh đẹp, giơ lên bàn tay nhỏ xinh gầy ốm vẫy vẫy với ông bà Kim.
Sau đó hạ mắt nhìn đến người đàn ông đang quỳ ở kia nhận tội với cha mẹ, ánh mắt cô lạnh đi, bàn tay đang vẫy chào ba mẹ Kim hạ xuống. Trái tim cô hoàn toàn lạnh ngắt, mắt cô nhìn anh liền trở nên tối, dù anh đang đau khổ trực trào nước mắt, với Lisa không một tia rung động, trong mắt cô ngoài u tối oái oăm ra chẳng có một động tĩnh nào khác. Cô xoay đầu, nhấc lên dép bông trở vào phòng, Taehyung ở phía dưới, anh ngó mắt nhìn theo bóng lưng cô đến khi cô đi khuất, anh vẫn nhìn theo hướng cô đi.
Trái tim anh tê dại, vội vã nâng lên một nụ cười an ủi chỉnh mình.
Mẹ Manobal liền xua đuổi.
"Nhìn cũng đã nhìn rồi, anh chị và cậu Kim có thể đi về."
Kim phu nhân và Kim lão gia chẳng còn cách nào khác, ông bà không thể tiếp tục ở đây làm kích động ông bà Manobal được nữa, hai người thất vọng về con trai, quay đầu rời đi. Chỉ có Taehyung vẫn quỳ ở đấy, khi bước chân ông bà Kim đã không còn vang trên đất, anh vẫn không đứng dậy.
Manobal phu nhân lạnh lẽo nhìn anh, bà chỉ khinh thường cười cợt một câu rồi xoay đầu đi vào trong bếp.
"Cậu có quỳ ở đó đến sáng ngày mai tôi cũng không cho cậu cơ hội, cậu nên về đi."
Bà vào bếp, tiếp tục hầm món canh bổ cho con gái, Manobal lão gia nhìn anh, thất vọng lắc đầu rồi xoay đi.
Taehyung vẫn cứ quỳ ở đó, bởi nếu anh không quỳ ở đây để xin một cơ hội, anh sẽ chẳng thể nào được gặp Lisa nữa. Anh sẽ ở đây đến khi nào Manobal phu nhân thương tình cho anh một cơ hội, dù có xuyên đêm cũng chẳng sao.
Manobal phu nhân hầm xong canh bổ, bà bưng bát canh đi ra ngoài, nhìn thấy Taehyung vẫn ở yên một vị trí, Manobal phu nhân liếc mắt lạnh bưng bát canh đi lên lầu.
Đem canh bổ vào phòng, Lisa lúc này đang ngồi trên giường, ôm cái gối trong lòng, cô tựa cằm vào chiếc gối, hai mắt trừng trừng nước mắt thi nhau chảy ra. Manobal phu nhân mang bát canh hầm đi đến đặt bên tủ đầu giường, hốt hoảng ngồi xuống bên cạnh cô.
"Con sao vậy? Gặp người kia nên khó chịu trong lòng sao?"
Bà bưng gương mặt nhỏ nhắn, lau đi hai hàng nước mắt, hốt hoảng lo lắng hỏi.
Lisa lắc nhẹ đầu nhìn bà, mấy lời bà nói khi nãy vẫn còn vang vang bên đầu, cô nhăn mi chau mặt, đôi mắt long lanh lấp lánh.
"Con không có trách mẹ, mẹ đừng có buồn... Chuyện hồi trước ấy, cũng là do con tự nguyện... Cho nên mẹ đừng ôm hết trách nhiệm rồi tự trách nữa."
Manobal phu nhân sựng người, thì ra cô buồn vì bà ư?
Vì bà đã tự oán bản thân, cô buồn mới khóc như thế ư?
Manobal phu nhân cảm thấy trái tim như được an ủi, bà vội ôm lấy đứa con bé nhỏ, vỗ về tấm lưng bé bé.
"Rồi rồi, nếu mà muốn mẹ không tự trách nữa thì con cũng không được đau buồn nữa, ngoan ngoãn ăn hết canh bổ này rồi leo lên giường ngủ một giấc, sáng mai mẹ sẽ nấu mấy món ngon mà con thích."
Buông ra Lisa, Manobal phu nhân cầm lên bát canh khuấy khuấy rồi thổi thổi, đưa thìa canh đút cho cô. Lisa xấu hổ cười cười, hai tay muốn cầm lấy bát canh tự ăn, Manobal phu nhân liền giật lại bát canh, bà oai phong nói.
"Đây aaa nào, ngoan nào."
"Ấy... Con cũng không phải là con nít"
