Lisa buông xuống chiếc thìa, cô còn chưa ăn được gì, nhìn thấy Jennie. Lisa chậm chạp đứng dậy, cô bước xuống nệm, Jennie liền đi đến trước mặt cô.
Jennie mặc trên người chiếc váy sa hoa, từ ngón tay đến chân tơ kẽ tóc đều toát lên hình bóng của một phu nhân cao quý.
Lisa nghe trái tim đập lùng bùng, cảm giác đầu tiên khi nhìn thấy chị chính là tội lỗi, bởi vì ngày đó là mẹ đã đuổi chị đi để giành lấy Taehyung cho cô. Cô vừa nhìn chị, khó khăn vẽ lên nụ cười gượng gạo, giọng nói vừa cất lên liền phát run.
"Chị... A... Chị khoẻ không?"
Nhất thời cô chẳng biết phải nói cái gì, Lisa cười trừ, giống như đứa trẻ phạm lỗi không dám đối diện với lỗi sai của mình.
Jennie nhìn Lisa, bộ dạng bụng to bầu lớn, dù mang thai thì cũng chỉ có bụng lớn, thân thể vẫn gầy gò. Jennie gương mặt kiêu ngạo, bộ dạng quý bà đánh giá Lisa.
"À, thật sự là mang thai à"
Jennie nói khẽ:
"Taehyung thật sự không có gạt chị rồi, lúc anh ta nói em mang thai chị đã rất sốc đấy, mới chạy đến nơi này xem thử, quả thật là mang thai."
"..." Lisa cúi đầu, hai bàn tay run rẩy bối rối đan vào nhau, miệng khô lưỡi đắng hai cánh môi phát run, cô phải mím mím lại cánh môi đang run kia.
"Thật ra chị đến gặp em ngoài để xác thực chuyện em mang thai ra, chị còn có một chuyện muốn nói với em"
Jennie khoanh hai tay trước ngực, tà váy sang trọng phấp phới. Lisa vẫn chỉ cúi đầu, cô khẽ thở ra một hơi run.
"Dạ..."
Nhìn bộ dạng sợ hãi đến phát run của Lisa, Jennie cười lớn:
"Sợ cái gì? Chị quan tâm em nên mới đến đây mà em lại tỏ ra sợ hãi chị như vậy sao?"
Lisa trầm mặt, hai tay cô nắm gấu váy, cố gắng nâng đầu vẽ ra một nụ cười.
"Có chuyện gì thì chị nói đi."
"Chuyện là..."
Jennie nhìn chiếc bụng to của Lisa, cô lạnh mặt đáp:
"Em có biết tại sao Taehyung lại đối xử tốt với em như vậy không?"
Lisa nhìn Jennie, cô lắc nhẹ đầu liền cúi đầu xuống nhìn chiếc bụng to của mình. Đối mặt với người chị mà cô từng yêu thương, cô từng tổn thương, vì cô mà mẹ đuổi chị đi. Chị đã phải rất đau khổ vì cô, cô không dám phản kháng Jennie, chỉ lặng lẽ cúi đầu nghe chị nói.
Đó cũng là điều mà Lisa suy nghĩ từ hôm qua đến nay rất nhiều, vì sao anh lại tốt với cô, anh nói là vì anh yêu cô, đương nhiên. Sau những chuyện anh làm thì cô không thể nào tin được chuyện anh yêu cô, lý do đó không thuyết phục, cô lắng nghe lý do từ miệng chị, có lẽ sẽ còn thuyết phục hơn.
Jennie nâng môi cười, bộ dạng ngoan ngoãn này thì làm sao mà cô có thể tức giận được, Jennie giương ra nụ cười tà ác, giọng nói thương xót.
"Vì anh ta muốn em sinh đứa nhỏ đó ra, sau đó sẽ lấy đứa nhỏ đó cho chị."
Lisa mở to mắt, cô ngay lập tức ngẩng mặt nhìn chị, không dám tin vào những gì mình nghe thấy, cô trở nên run rẩy mà bản thân cũng không thể kiểm soát được, lắp ba lắp bắp.
"Chị... Chị... Chị nói..."
Cô lắp ba lắp bắp, hai hốc mắt nhanh chóng đỏ hoe.
"Anh ta tốt với em chỉ là vì muốn em yên tâm sinh ra đứa bé, sau đó mang đứa nhỏ đó cho chị. Em quên anh ta đã từng làm những gì rồi à? Anh ta từng phá thai của em, em quên anh ta yêu ai rồi à? Anh ta yêu chị, không phải em."
Jennie nhắc lại, nhấn mạnh từng chữ rõ ràng cho Lisa nghe, cô trừng mắt lớn, hai mắt ứa ra hơi nóng hổi như máu, lòng ngực cô nghẹn lại, đau đớn không tài nào thở được.
Hai tay siết chặt váy buông ra, hai tay cô run rẩy nâng lên vỗ vỗ vào lòng ngực mình, nước mắt trong suốt như mấy hạt thủy tinh lã chã rơi xuống. Cô vỗ phình phịch vào lòng ngực, ngực cô chỉ càng nặng trĩu, mũi cô nghẹt cứng, cô chỉ có thể há miệng hít thở. Vỗ không được trái tim đớn đau, Lisa túm lại áo trước ngực, hai tay cô túm lấy áo trước lòng ngực bấu chặt, cấu xé nó.
"Em nghĩ anh ta sẽ thật sự yêu em à? Em quên mất anh ta vì ai mà phá bỏ đứa nhỏ trước khi rồi sao? Chẳng qua là đứa bé này giờ đã lớn rồi, phá đi thì tội lỗi lắm, cho nên anh ta mới đối tốt với em để em sinh ra nó rồi mang về cho chị thôi."
Lisa nắm lấy ngực áo, cô nghẹn quá, cô không thở được, cơ thể Lisa run lên, hai bả vai run rẩy trong không trung, chân cô bước thụt lùi, giọng cô trở nên run rẩy cầu xin chị.
"Đừng... Đừng nói nữa..."
Jennie càng không dừng lại, giọng nói càng lúc càng lớn hơn, âm thanh kiêu hãnh to rõ hơn để cho Lisa phải nghe rõ từng chữ.
"Anh ta chỉ tốt với em để đem đứa nhỏ em sinh ra cho chị thôi, haha, Lisa, em lại ngốc nghếch cho rằng anh ta thật sự sẽ yêu em sao? Em nhớ lại xem, vì ai mà anh ta gϊếŧ đứa nhỏ trước hả?"
Hình ảnh ngày ấy xẹt qua đầu Lisa, cô lập tức lắc đầu, không muốn nghĩ đến cái ngày khủng khiếp hôm ấy. Nhưng những hình ảnh ấy cứ theo giọng của chị hiện về rõ mồn một, từng hình ảnh đau thương theo giọng chị ùa về.
"Em nhớ lại xem, hôm đó em cầu xin anh ta thế nào? Anh ta vì ai mà vẫn tuyệt tình ra tay tàn nhẫn hả?"
Xẹt qua đầu cô là khoảnh khắc cô dập đầu, cầu xin anh tha thứ cho đứa trẻ ấy, nhưng trong mắt anh chỉ có lạnh lẽo, chỉ có tuyệt tình.
"Em nhớ lại xem, anh ta có thể trơ mắt nhìn người khác giếŧ chết đứa con kia là vì ai hả?"
Khoảnh khắc cuối cùng của ngày hôm đó, trước khi cô ngất đi là anh chỉ lạnh nhạt đứng đó, không một tia đau lòng nào. Lisa co rút dữ dội, cô buông ra ngực áo nhăn nheo, hai tay bịt lên hai bên tai, nước mắt như suối, trái tim đau đớn đến tê liệt, cô giống như hoá thành ngày hôm đó, nước mắt chảy xuống liên tục, gương mặt đỏ hoe cầu xin người phụ nữ trước mặt.
"Chị... Đừng nói nữa..."
"Phải nói chứ, nói cho em nhớ, nói cho em nhận ra chứ!"
Thấy cô cự tuyệt bịt tai từ chối, Jennie càng nói lớn hơn, giống như hét lên:
"Phải nói cho em rõ rằng Kim Taehyung là của ai!"
"A..."
Tiếng quát lớn làm cho Lisa càng hoảng, cô thụt lùi đến ngã xuống đệm, Lisa bịt chặt tai nhưng giọng nói oán trách tức giận đầy phẫn nộ ấy đều lọt vào tai cô, cô đau khổ lắc đầu, nức nở bật ra tiếng khóc run rẩy trả lời ngay.
"Của chị... Của chị..."
Anh từ ban đầu là của chị, bây giờ anh cũng chỉ là của chị. Cô có tranh giành đến mấy cũng bằng không, cô không tranh nữa, không dám tranh nữa.
Đều là của chị, cô không dám cầu.
Jennie buông ra nụ cười thoả mãn, con ngươi tàn ác nhìn người mà cô ghét cay ghét đắng chìm trong đau khổ cùng tội lỗi.
Đúng thế, hãy cảm thấy đau khổ, hãy cảm thấy tội lỗi đi, cô không cho phép Lisa được hạnh phúc.
Jennie buông ra nụ cười tàn khốc, giọng trở nên nhẹ nhàng, cười cợt mỉa mai.
"Lisa, em có biết khác biệt giữa em và chị là gì không?"
Lisa nức nở khóc nấc, hai tay ôm lấy trái tim đau nhói, như đứa trẻ nhỏ bị doạ sợ không dám cất lời, cũng không dám nhìn chị, cô chỉ mếu máo ôm lòng ngực đau đớn của mình, lắc đầu.
Jennie nâng môi thoả mãn cười, ánh mắt lạnh lẽo phun ra lời nói của kẻ chiến thắng.
"Chính là em có tất cả, nhưng mãi mãi không có được Taehyung. Còn chị không có gì cả nhưng chị có Taehyung."
Lisa co rút trên chiếc nệm của mình, sau cú ngã xuống toàn thân tê dại, nhưng trái tim cô còn tê tái hơn, gương mặt cô đỏ bừng nước mắt trực trào nức nở thê lương.
Dù cô biết anh không thể nào yêu cô, cô cũng không nghĩ đến anh sẽ tàn nhẫn đến như vậy, đem đứa con của cô cho chị ấy. Thật sự... Quá tàn nhẫn với cô. Lý do này hoàn toàn chính đáng hơn là lý do hão huyền kia, anh có thể tàn nhẫn như thế chứ không thể nào yêu cô được.
Thế mà cô lại rung động...
Lisa trách mình ngu muội, ôm lại trái tim mà khóc nức nở, cô không chấp nhận nổi, cô không ngăn được đau đớn trong lòng, cô khóc nấc lên như đứa trẻ.
Còn Jennie lại lạnh nhạt cười, cười trên những dòng nước mắt của Lisa.
"Em có cố gắng cả đời cũng không thể có được anh ta đâu, Lili à, anh ta không yêu em."
Jennie kiêu ngạo cười.
"Jennie."
Bỗng một âm thanh trầm lạnh cất lên, cơn buốt lạnh chạy dộc sống lưng Jennie. Nụ cười trên môi Jennie dập tắt, cô ngỡ ngàng vội xoay đầu, Kim Taehyung đứng ở cửa với con mắt đỏ rực đầy phẫn nộ nhìn cô.
Fri, 18 Apr, 2025.
