Lisa lập tức đứng dậy, đôi mắt đỏ hoe sợ hãi nhìn cánh cửa đang dần mở ra.
"Phu nhân dậy rồi ạ?"
Gương mặt xuất hiện phía sau cánh cửa là chị y tá lần trước, chị nhìn Lisa hỏi:
"Phu nhân chắc cũng đói rồi phải không? Tôi đã nấu cháo rồi đây."
Chị y tá xoay người cầm lấy khay thức ăn mang vào, đặt trên bàn trà, Lisa nhìn chị y tá, ánh mắt đề phòng trở nên nhẹ nhõm, cô nhanh chóng chùi đi hai hàng nước mắt. Tay chùi nước mắt ướt rồi nắm lấy vạt váy ngủ, đôi bàn tay cô chợt run.
"Chị... Sao lại ở đây?"
Chị y tá đặt khay cháo nóng xuồng bàn trà, đi đến dìu Lisa ngồi xuống sofa, đặt thìa bạc vào tay cô, chị trả lời.
"Ông Kim yêu cầu tôi đến chăm sóc phu nhân, phu nhân mau ăn cháo đi, ngủ cả ngày rồi không mau ăn sẽ đuối sức đấy."
Lisa cầm thìa bạc, cô nhìn chị y tá đang lắng lo cho mình, cô không khỏi thắc mắc nhìn về cánh cửa.
"Sao chị lại khoá cửa?"
Chị y tá cười trừ, chị đâu thể tự tiện khoá, đó là lệnh của ông Kim, chị không còn cách nào khác, chỉ đáp:
"Ông Kim dặn tôi chăm sóc bữa ăn cho phu nhân, nếu không có gì cần thiết thì khi ra ngoài đều phải khoá cửa lại, không được để phu nhân ra ngoài."
Lisa nhìn chị với đôi mắt đáng thương, tay buông ra thìa bạc nắm lấy tay chị, khẽ cất lên thỉnh cầu:
"Chị thả em ra được không?"
Chị y tá cười ngượng, công việc của cô là chăm sóc cho Lisa, ông Kim không muốn phu nhân ra ngoài, ông Kim là cổ đông lớn của bệnh viện nơi cô làm việc. Các viện trưởng còn phải kiêng dè, phận là một y tá nhỏ thì làm sao dám làm trái ý, nếu chị thả phu nhân như thỉnh cầu của phu nhân, chị y tá không thể nào gánh nổi hậu quả.
Bởi vì hậu quả không chỉ ở bản thân chị, mà còn là toàn bộ mọi người ở bệnh viện, chị y tá cười khổ, lắc nhẹ đầu.
"Phu nhân thông cảm cho tôi, tôi thật sự không dám trái ý ông Kim đâu ạ."
Lisa nắm chặt tay chị y tá hơn, đôi mắt đỏ hoe nhìn chị, giọng cô khàn khàn:
"Chị giúp em... Em thật sự không muốn ở nơi này nữa, làm ơn đi chị..."
Chị y tá bối rối, nhìn phu nhân đáng thương chị cũng đau lòng, nhưng chị không thể đem toàn bộ bệnh viện chịu trách nhiệm cùng chị, sẽ liên lụy rất nhiều người. Chỉ đành vỗ vỗ lên mu bàn tay lạnh của Lisa, vỗ vỗ xoa xoa rồi rời tay Lisa ra.
Chị y tá đứng dậy,
"Tôi xin lỗi phu nhân, tôi thật sự không thể giúp được phu nhân, phu nhân mau ăn đi kẻo cháo nguội, tôi ra ngoài đây, phu nhân cần gì thì cứ gọi tôi nhé."
Nói rồi chị y tá cự tuyệt quay đầu rời đi, đóng cửa lại âm thanh khoá ổ khoá ngoài leng keng, bỏ lại Lisa trong căn phòng lạnh lẽo. Cô bất lực nhìn theo bóng chị, nhìn cánh cửa vững vàng khép chặt giam cầm tự do của cô.
Lisa buồn bã cúi đầu, mi mắt nóng hổi buộc cô hít vào một hơi thật sâu thật dài, cô nhìn bát cháo nóng, tay cầm thìa bạc múc lên một thìa, thìa cháo trên tay cô run rẩy. Rung lắc chạm vào mép bát leng keng, cô thở ra hơi nóng hổi, cố gắng ăn mấy thìa cháo. Chỉ nuốt được mấy thìa, gương mặt đau khổ nhăn nhó.
Tay cầm điện thoại ấn vào số Chaeyoung gọi đi, Chaeyoung rất nhanh bắt máy:
"Sao hôm nay cậu lại không đi làm rồi, hê hê, hai người các người dạo này nồng ấm quá ha."
Âm thanh tươi sáng vui vẻ, Lisa không thể cất lên một nụ cười nào, mày đẹp chau lại, tay siết chặt chiếc điện thoại.
"Cậu đến chỗ tớ đi" Giọng cô khàn khàn, mang theo run run muốn khóc, Chaeyoung lập tức nhận ra khác thường, âm thanh biến đổi thành lo lắng:
