Sau lời từ chối của Lisa, Taehyung lặp lại một câu rất cứng rắn.
"Khi nào anh chưa ly hôn, khi ấy em vẫn là vợ của anh, dù em ghét bỏ anh, em vẫn là vợ của anh."
Lisa không đáp, cô rúc trong chăn, thời gian trôi qua, cánh cửa dần im lặng, trôi qua hai giờ Lisa mới chui ra khỏi chăn, âm thanh bên ngoài hoàn toàn yên lặng, Lisa trừng đôi mắt về phía cánh cửa.
Yên lặng như vậy, chắc là anh đã đi rồi.
Lisa nhìn cánh cửa một cách đề phòng, cô ôm chiếc gối mềm, đôi mắt phòng bị nhìn cửa phòng, ngẫm nghĩ chần chừ, cô do dự thêm một lúc, quyết định chờ thêm hai giờ nữa, hai giờ nữa trời cũng đã sụp tối rồi, anh cũng phải đi thôi.
Lisa nằm như thế chờ đợi thêm hai tiếng, đồng hồ điểm bảy giờ tối, cô lắng tai nghe động tĩnh bên ngoài đã hoàn toàn yên lặng, Lisa đứng dậy đi đến cửa. Cô chậm chạm nắm chốt, vẫn có hơi nghi ngờ, cô thật chậm rãi vặn chốt cửa, kéo nhẹ cửa ra.
Cánh cửa đẩy ra, đập vào mắt Lisa vẫn là Taehyung đứng chờ trước cửa, cô lập tức bối rối kéo lại cánh cửa.
Taehyung chặn tay trên mép cửa, anh chặn cửa lại, gương mặt chờ đợi đã lâu thấp thỏm vui mừng.
"Tối rồi, em cũng đói rồi, anh đưa em đi ăn."
Lisa nâng mắt nhìn bàn tay anh chặn mép cửa, cô nghiêm mặt.
"Anh bỏ ra."
Taehyung đương nhiên không thể bỏ ra, bốn tiếng chờ đợi cô mới mở cửa, cô cũng chưa ăn gì, anh lo lắng nói nhanh:
"Anh chỉ đưa em đi ăn thôi, em cũng chưa có ăn gì mà, anh đưa em đi."
Lisa mím môi, trong trí nhớ xẹt qua một hình ảnh đau lòng của cô ngày trước. Ngày cô chuẩn bị một bàn ăn thật thịnh soạn chỉ để mời anh dùng cơm cùng cô, sau đó anh chỉ tuyệt tình từ chối.
Lisa mím chặt môi, đánh bỏ đau lòng nhắc lại.
"Anh có bỏ ra không?"
Đôi mắt cô khó chịu, nếu mà anh không bỏ ra, đừng trách cô đóng cửa sẽ làm gãy mấy ngón tay của anh. Cô trừng mắt cảnh cáo, Taehyung buông ra cánh cửa, ngược lại hai tay anh nắm lấy bàn tay đang nắm chốt cửa, hai tay anh to lớn ủ ấm bàn tay lạnh của cô.
"Anh chỉ đưa em đi ăn, hay là... Ừ hay là em ăn gì thì nói, anh mua cho em, chiều giờ em cũng chưa có ăn cái gì."
Anh cứ như vậy, Lisa nhìn không quen, dẫu sao thì cô đột nhiên bỏ đi, mối quan hệ của hai người chưa có dấu chấm rõ ràng. Lisa đành phải hạ mắt, cô rút lại tay mình, bước ra khỏi căn phòng rồi khoá lại.
"Anh muốn đi ăn thì đi ăn"
Cô đáp, Taehyung lập tức vui mừng, anh giơ ra bàn tay muốn choàng vai để dắt cô. Nhưng ngay tức khắc anh nhận được con mắt trừng to của cô, anh thu lại tay mình, chỉ có thể chậm rãi đi bên cạnh cô.
Lisa đồng ý dùng bữa cùng anh, không có nghĩa rằng cô đồng ý quay về, anh có cái gì lại vui như vậy. Cô dùng bữa cùng chính là để nói rõ với anh mối quan hệ của hai người, chính thức đặt dấu chấm hết cho anh.
Nói là vậy, gương mặt hốc hác có phần gầy gò, nơm nớp lo lắng và vui mừng, hai hốc mắt đỏ sưng của anh, Lisa không tài nào mở miệng nói ra mấy lời đau lòng trên bữa ăn.
Cả hai người ngồi trong nhà hàng Hi Thai, cô chỉ im lặng cặm cụi ăn, anh cũng không phiền cô dùng bữa, anh không ăn cũng không nói chuyện, chỉ ngồi im lặng ngắm nhìn cô.
Cô mang thai vậy mà chỉ có mỗi bụng là to, gương mặt hay tay chân đều vẫn nhỏ như vậy. Thời gian qua có lẽ rất khó khăn với cô, ăn uống cũng có vẻ như không được đầy đủ mới gầy như vậy. Mấy người mang thai thường sẽ mập, không thì cũng phải tròn tròn, còn cô hoàn toàn gầy nhỏ, chỉ có chiếc bụng phình lên chứng tỏ bản thân là thai phụ.
Ngoài ra không có điểm nào giống thai phụ nhà người ta, phục vụ mang ra một bát canh hầm bổ, Taehyung khuấy bát canh nóng hừng hực bốc ra khói trắng. Khuấy bát canh nóng trở nên ấm ấm, anh mới nhẹ đẩy bát canh về phía đối diện cho Lisa.
Lisa nhìn bát canh đẩy đến, cô liếc mắt nhìn anh, anh liền nâng lên nụ cười đáp ứng. Lisa liền cúi xuống tiếp tục dùng bữa, cô không hề động đến bát canh đó, dùng xong bữa liền đứng dậy xoay người đi.
Taehyung vội đứng dậy đi theo cô, vội vã đi theo bước chân của cô trở về căn phòng, cô bước lên bậc thang thật nhanh, anh liền lo lắng nhắc nhở.
"Em cẩn thận một chút."
Lisa lập tức ngừng lại bước chân, ánh mắt phiền phức liếc nhìn anh. Trong bụng không ngừng mắng rủa, cầu thang này cô đi cũng năm tháng rồi, không phải mới đi lần đầu, anh cứ nhắc cái gì? Cô đi đến mòn lối này rồi, anh mới chạy đến đây mà lo lắng nhắc nhở.
Có trễ quá không? Lisa phiền phức xoay mặt, bước lên bước chân nặng nề đi lên bậc thang.
Taehyung đi theo cô trở lại căn phòng, Lisa dùng chìa khoá mở cửa phòng, nhưng cô không bước vào trong. Chân cô đứng im, ngoái lại nhìn anh, không gian ở gác mái gió lạnh đầu hạ đung đưa, thổi làn váy bầu phấp phới.
Cô nhìn anh, trong màn đêm sương đầu mùa hạ, ở gác mái gió trời thổi lớn, đầu hạ về đêm gió cũng khá lạnh. Gió thoảng thổi nhẹ làn tóc dài bay bay, Lisa nhìn anh khẽ chớp nhẹ, ánh mắt phiền phức ghét bỏ trở nên bình lặng.
"Anh về đi, em không muốn gặp anh."
Taehyung cười nhẹ nhàng, anh đáp khẽ:
