Chapter 47: chạm trán

3.2K 147 16
                                    

Trúc xong việc về tới nhà, ăn uống xong đã tối

Chi trong lúc Trúc tắm cô trải giường ,hạ màn xuống sẵn rồi nằm vào phía trong trước

Sau khi tắm xong trúc đi lại bàn ngồi uống nước và suy nghĩ tính chuyện bỏ chốn nên không nghe chi nói gì

Chi: mình có nghe em nói không?

Trúc: ờ, em nói gì?

Chi vén màn ra: khuya rồi mình đi ngủ thôi

Trúc để ly nước xuống bàn đi lên giường vừa nằm xuống thì chi ôm lấy người ngay tức khắc

« hôm nay mình có khó chịu không?»

Trúc quả thật rất mệt mỏi nên vừa nằm xuống là chìm vào giấc ngủ, chi không thấy cô trả lời nên ngước lên nhìn thì cô đã ngủ rồi

Nên chòm người dậy hôn lên trán cô: xem ra hôm nay mình rất mệt rồi

Chi cuối xuống nhìn thật kỷ gương mặt mệt mỏi đầy ưu phiền của Trúc mà xót xa , khẽ vuốt nhẹ lên má rồi trúc mà cười

Trúc trở mình ôm lấy cô : tôi thương em lắm, chi à

Chi: nói mớ sao?

Đến gần sáng chi ngủ mơ thấy lại cái cảnh bị cưỡng bức nên quơ quào nói mớ không ngừng

« sĩ , tôi xin anh tha cho tôi đi, đừng mà...xin anh...đừng mà..»

Rồi giật mình bật dậy cả người đều toát mồ hôi hột

Trúc: em không sao chứ?

Chi vội quay qua ôm lấy người cô cứng ngắt

« Không sao, không sao em chỉ nằm mơ gặp ác mộng thôi...»

Trúc đẩy người cô ra nhìn: để tôi đi lấy nước cho em

Chi ngay lập tức giữ tay cô lại: em không khát...mình đừng đi...em sợ lắm...(khóc)

Trúc: được rồi, em mau nằm xuống đi...

Chi nằm xuống nhưng cứ ôm lấy người Trúc rất chặt

« sao này dù có xảy ra chuyện gì đi nữa em xin mình đừng bỏ em một mình có được không? »

Trúc nghiên người qua hôn lên trán cô rồi nhắm mắt lại không nói thêm lời nào nữa

Sáng hôm sau chi là người thức dậy sớm hơn , cô chuẩn bị đồ ăn cho trúc xong hết cả

Trúc thức dậy vén màn ra nhìn Chi đang lây hoay làm mà thấy vui trong lòng,

Cô đi nhẹ lại gần và ôm lấy người Chi từ sau lưng

« vợ tôi giỏi quá»

Chi : mình rửa mặt đi...nhanh lên

Trúc : ừ ,được rồi

Ăn xong chi lấy thêm cái áo tay dài mặc vào cho Trúc

Trúc: chiều xong việc tôi sẽ về nhà thăm má, em đừng đợi cơm

Chi: má bệnh có nặng không? Hay mình cho em đi thăm bà với

Trúc: không tiện đâu

Chi: có gì mà không tiện ?dù sao bà cũng là má chồng em, phận dâu con đã không thể ở cạnh chăm sóc là có tội rồi đa

Duyên PhậnNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ