Hanbin thức dậy sau một ngày dài khó khăn, anh quay sang bên cạnh, Jungwon đã không còn yên vị trên giường. Khó khăn lắm cậu mới chợp mắt được, anh nhìn đồng hồ mới có 3h sáng.
Bước chân xuống giường, dù đã qua một lớp dép đi trong nhà mà vẫn cảm nhận được cái lạnh đến khô cứng lòng bàn chân. Hanbin rùng mình với lấy chiếc áo khoác, xốc mình trong áo cho ấm, anh ra khỏi phòng. Jungwon đang làm gì đó trong bếp, mọi thứ ngổn ngang lung tung xung quanh.
"Em làm gì vậy, Jungwon?"
Cậu nghe thấy tiếng Hanbin nhưng không quay lại. Tiếp tục tìm kiếm trong gầm tủ.
"Em tìm bộ dụng cụ làm vườn."
"Em định trồng cây sao?"
"Em định vào rừng."
"Vào rừng làm gì?"
"Jay có một nhà kính lớn lắm, đó là nhà của Tử Điệp và rất nhiều bướm, anh ấy trong nhiều loại cây ở đó lắm. Nếu không có ai chăm sóc, chúng sẽ chết."
Hanbin không muốn nhìn thấy đứa em của mình trở thành một kẻ mềm yếu. Từ khi còn nhỏ Jungwon đã là một người thích sự bình yên, nhàn hạ. Một phần do căn bệnh nên chẳng bao giờ thấy nó nhắc đến hoài bão riêng của bản thân. Cậu giống như chẳng mong muốn điều gì trong cuộc sống này, chỉ cần ngày trôi qua đi và bản thân còn sống sót là đủ.
Nhưng sự tồn tại ấy cũng là một điều đủ mạnh mẽ khi nó là người duy nhất còn sống sót lại mắc căn bệnh đó trên thế giới. Hằng ngày nó đối diện với bệnh tật, cho dù đau đớn đến rời rạc từng khúc trên người nó cũng chỉ biết nằm co quắp trên chiếc giường của nó, kêu rên rỉ. Đôi khi nó cũng khóc nhưng chỉ một chốc, một lát rồi lại tỏ ra mình là kẻ mạnh mẽ. Nhưng giờ Hanbin thấy nó là chính nó, cảm xúc của cậu, con người của cậu và cả trái tim của cậu như đang phơi bày ra cho mọi người thấy rằng nó đang đau đớn thế nào.
Chẳng phải Jay đó đã làm được những điều mà người khác không thể làm được hay sao? Không chỉ đơn giản là sự ấm áp, quan tâm dịu dàng nữa, Yang Jungwon lần đầu tiên nhìn được con người mình rồi dần thấu hiểu sự hy sinh.
"Tìm thấy rồi."
Jungwon chui ra từ hốc tủ, mặt mũi lấm lem nở nụ cười vui mừng khi tìm thấy bộ dụng cụ làm vườn. Hanbin thấy em như vậy, ngồi xuống bên cạnh, lấy tay chùi đi những vết nhọ nhem kéo dài trên má, trên trán em.
"Để anh đưa em đi. Anh biết làm vườn, sẽ giúp em chăm sóc chúng."
Hanbin nhìn đứa em nhỏ mà lòng cũng quặn thắt, tuy không cùng mẹ sinh ra nhưng lại sống chung một mái nhà, hòa thuận như thế vốn đã là điều không tưởng. Bản thân anh cũng muốn giúp ích điều gì đó để Yang Jungwon có thể dần vượt qua khỏi nỗi đau mà đứng dậy trong cuộc sống.
Anh trở về phòng, thay đồ leo núi rồi chuẩn bị một ít đồ cần thiết. Bất giác anh nhìn lên chiếc mặt nạ kaonashi được đặt trên giá.
"Liệu tao có nên chôn mày đi không? Để không phải nhớ về cậu ấy. Rồi tao sẽ ổn phải không?"
Hanbin cũng có vết sẹo riêng của mình nhưng anh kìm nén nó lại. Sunghoon kia với anh cũng là người quan trọng. Cho dù cậu ta có là kẻ giết người, kiểm soát người khác đi chăng nữa thì anh vẫn muốn tin một Sunghoon dành thời gian nghỉ ngơi dưỡng bệnh của mình để cố gắng giúp đỡ một người. Nụ cười đó cho dù ai nói rằng đó là giả tạo, anh vẫn luôn tin rằng nó là thứ chân thực nhất trên cõi đời.
BẠN ĐANG ĐỌC
[JAYWON] ABDUCTION
FanfictionTile: ABDUCTION Author: phanfanuna Edit: Bora Pairings: Jay x Jungwon Cameo: Jaeyun, Sunghoon Category: fantasy Rating: M Tình trạng bản gốc: Hoàn Link fic gốc: https://www.wattpad.com/story/59143358?utm_source=ios&utm_medium=link&utm_content=story...
![[JAYWON] ABDUCTION](https://img.wattpad.com/cover/284097687-64-k787075.jpg)