Khi mặt trời buông xuống, đúng lúc đem bãi cỏ trong nhà nhuộm lên một màu đỏ thẩm. Động vật về đêm cũng bắt đầu chuẩn bị cho một chuyến săn mồi, gió từ bên ngoài mang theo hương hoa đồng cỏ nội thổi vào man mát.
"Đây là?" Đan Ny nặng nhọc mở lấy đôi mắt trĩu nặng của mình, nhìn ngó xung quanh. Cảnh tượng này sao lại như vậy, thật quen thuộc không biết đã trải qua bao nhiêu năm.
Rõ ràng trước lúc ngất đi là rất nhiều thứ đã hiện lên. Dì hai đâu, Hạo Nhiên đâu, Trần Kha đang ở đâu? Tại sao lại như vậy, rõ ràng là nàng đang ở trong bệnh viện mà. Tại sao bây giờ lại thức dậy trong chính căn phòng từng ngập tràn rất nhiều đau thương. Chẳng lẽ những gì diễn ra trước đó đều là do mình tưởng tượng hay sao?
Nàng bị một phen làm cho hoảng loạn không thể nào nằm yên, tung chiếc chăn định xuống nhà kiểm chứng. Bụng dưới truyền lên một cơn đau nhức chịu không nổi, đem chân của Đan Ny cuối cùng không trụ vững.
"Ahhhhh" chân mày nàng được một phen nhíu chặt, cơn đau này thật sự đem nước mắt từ sâu trong cơ thể phải trào ngược ra.
"Em làm sao lại bước xuống?" Trần Kha vừa lên đến phòng đã nhìn thấy nàng té lăn ra đất, cũng không biết muốn bước xuống giường để làm gì?
"Là chị thật sao? Dì hai đâu, Hạo Nhiên đâu?" Đan Ny không biết bây giờ là thật hay mơ nữa, mơ ở trong mơ chính là điều kinh khủng nhất.
"Chẳng phải em nói dì về quê chăm sóc cho cháu rồi sao?"
"Vậy là không phải mơ rồi, không phải mơ" Âm giọng bắt đầu bình ổn lại, hai tay vẫn không ngừng ôm chặt lấy người ta. Cho đến khi ngước lên nhìn thấy đôi mắt đó tự nhiên lại vô cùng lo sợ.
"Sao phải sợ như vậy?" Trước đây cô thật sự không có chút để tâm đến Đan Ny, nhưng hiện tại một chút biểu hiện nhỏ của nàng cũng đích thị lưu tâm.
"Sao em lại ở đây?"
"Vì đây là nhà của em" Ngủ mê man như chết, cả đoạn đường bị bưng về đến đây một chút cũng không biết sao?
"Nhưng mà em đang...bệnh"
Đan Ny dùng cái cớ đó để phản đối việc trở về đây, vốn dĩ nàng dự định sau khi khỏe lại sẽ ngay lập tức bỏ đi thật xa. Đem tất cả những ký ức nhuộm bùn cùng Trần Kha tan biến. Nhưng bây giờ không biết như thế nào lại bị bắt trở về, an phận nằm rúc trong lòng của người ta. Muốn chạy cũng không còn chạy được nữa...
"Bệnh của Đan Ny chính là tâm bệnh. Mà tâm bệnh phải chữa bằng tâm dược. Đúng lúc tâm dược lại chính là Trần Kha" Cô nhún vai một cái, đôi tay thon dài nâng lấy cằm của người ta.
Cô cũng đâu có phải là cố tình muốn gì làm đó đâu. Người ta đã hỏi rất rõ tình trạng bệnh tình của em mới quyết định làm vậy chứ bộ. Đúng là mặt đối mặt với cái tên Hạo Nhiên đó làm cho Trần Kha muốn giết trước đốt sau. Nhưng mà chỉ có hắn mới biết Đan Ny bị cái gì nên cũng phải mặt dày đi hỏi. Vừa mới nghe đến hai chữ "tâm bệnh" đã làm đơn xuất viện rồi. Thứ bệnh này ở lại đây làm gì, khi chính mình mới là người duy nhất có thể chữa.
BẠN ĐANG ĐỌC
[Đản Xác] Trò Chơi Dục Vọng - cover
Fiksi Penggemartác giả: Phiennhi (Phiên Nhi Liêu) edit/cover by: con trâu🐃 đã có sự cho phép của tác giả